Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Ngân Hồ gật đầu, trong mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ, tôn kính.
– Haha, tôi phát hiện ra là tôi với cô đúng là thông minh như nhau, tôi cũng đang định làm thế đấy.
Sở Phàm cười nói.
Sở Phàm nói xong thì trước hết là dùng dây thừng trói hai tên thành viên của nhóm Yamaguchi đã bị phế bỏ cả hai tay lại. Còn xé quần áo bọn chúng nhét vào mồm. Sau đó, Sở Phàm và Ngân Hồ cùng thu thập đủ sáu cái xác của thành viên Yamaguchi nằm trên đất, vứt lên chiếc xe tải. Sở Phàm quay ngược vô lăng, tìm một khối đá tảng lớn chặn lại chân ga, rồi xe hắn lôi mạnh, chiếc xe tải rít lên một tiếng, lao như bay về hướng ven đường. “Ầm!” một tiếng, xe tải phá tan cả cột trụ biên của đường quốc lộ, rơi thẳng xuống vách núi đen trũng phía dưới, tạo thành một đường parabol duyên dáng. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới truyenfull.vn
– Không nên ở lại đây lâu, mang hai tên khốn Nhật này đến chỗ khác hãy tra hỏi. Hoặc là không làm, nếu làm thì phải làm đến cùng. Vụ việc với bọn Yamaguchi này thì có bắt đầu cũng phải có chấm dứt, nếu không để đến lúc bị con gấu hôi kia cắn ngược lại thì không ứng phó được đâu. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới truyenfull.vn Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới truyenfull.vn
Sở Phàm trầm giọng nói.
Sở Phàm nói xong, bỗng như nhớ ra cái gì, hỏi:
– Đúng rồi, làm sao cô đến được đây? Đừng bảo tôi là cô chạy bộ đến nhé.
– Xe của tôi ở phía sau.
Ngân Hồ đáp.
– Tốt lắm, đi xe của cô đi. Xe này của tôi có lẽ đã bị bọn Yamaguchi theo dõi rồi. Tôi mà tiếp tục đi xe này thì dễ bị lộ thân phận lắm. Truyện copy từ Diễn Đàn Tu Chân Giới truyenfull.vn
Sở Phàm nói xong thì thu nhặt hết đám súng kiếm rơi vãi trên mặt đất, nhanh gọn xử lý hiện trường, rồi cũng theo cách tương tự, cho chiếc xe Honda mà hắn chạy tới đây lao xuống phía vách núi đen ngòm bên dưới.
Sở Phàm nhìn ánh mắt tràn ngập vẻ mong chờ của Ngân Hồ, lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp mà băng giá của cô, hắn biết, nếu như hắn không đưa ra một câu trả lời rõ ràng là có đồng ý hay không đồng ý tha thứ cho Ngân Hồ thì cô ấy sẽ không bỏ qua mà cứ hỏi đi hỏi lại tiếp nữa. Hơn nữa, nếu hắn không đưa ra câu trả lời, chắc chắn Ngân Hồ sẽ có hành động tiêu cực khác. Cân nhắc một lúc, Sở Phàm đành bảo:
– Tôi, tôi tha thứ cho cô. Hơn nữa, tôi rất đồng ý với cô. Nhưng mà cô đừng gọi tôi là chủ nhân nữa, cứ gọi tôi là Sở Phàm là được rồi. Cô gọi tôi là chủ nhân tôi nghe không quen.
– Cậu đúng là chủ nhân của tôi, là chủ nhân rất tốt của tôi. Tôi gọi là chủ nhân thành thói quen rồi.
Ngân Hồ nói xong thì lần đầu tiên mỉm cười, nụ cười như làm tan chảy cả băng tuyết, như mang về cả mùa xuân, cực kỳ xinh đẹp.
– Hóa ra cô cười lên xinh đẹp như thế, hàm răng trắng đẹp lắm.
Sở Phàm cười cười, nói.
Lúc này, Ngân Hồ đã khôi phục lại vẻ lạnh lùng như ban đầu, cô nghiêm trang nói:
– Chủ nhân, tiếp theo nên làm gì?
– Cô lái xe đến cánh rừng cạnh quốc lộ đi, tôi phải trao đổi với hai thằng Nhật Bản này một lúc mới được.
Sở Phàm trầm giọng bảo.
– Vâng, chủ nhân.
Ngân Hồ nói xong thì lái ô tô về phía cánh rừng bên trái của đường quốc lộ.