Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 200 Ngân Hồ cứu chủ – Botruyen
  •  Avatar
  • 52 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 200 Ngân Hồ cứu chủ

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

 

Sở Phàm đứng dậy đi về phía Lâm Mộng Kỳ đang ngủ say, nhìn nét mặt xinh đẹp đang say ngủ của cô, thì thào nói:

– Tiểu yêu tinh, nghỉ ngơi cho tốt đi, đêm nay cô sẽ ngủ tới bình minh.

Sở Phàm nói xong tay phải liền điểm vào huyệt Phong Trì phía sau đầu Lâm Mộng Kỳ. Sở Phàm hơi vận sức liền khiến Lâm Mộng Kỳ đang mơ mơ màng màng ưhm một tiếng, sau đó lâm vào trạng thái mê man.

Sở Phàm sau đó đi ra ngoài cửa, gọi Trương Hải, Lưu Dương và Khương Băng lại, nói:

– Đêm nay không cần tuần tra nữa, các anh về phòng nghỉ ngơi đi, ngủ cho say vào. Nhiệm vụ ngày mai quan trọng hơn!

– Không, không phải nói đêm nay cần tăng mạnh phòng thủ sao?

 

Mấy người Trương Hải hơi ngạc nhiên.

– Tôi đã điều tra qua rồi, đã không có việc gì nữa rồi. Trở về phòng nghỉ ngơi đi. Không có việc gì thì không cần ra ngoài đâu.

 

Giọng nói Sở Phàm vô cùng chắc chắn.
Nhưng, khi Sở Phàm đếm đến “hai” thì bỗng thấy là lạ, bởi hắn nghe thấy hai tiếng xé gió linh hoạt, sắc bén của lợi khí. Tiếp đó, hắn cảm giác rõ ràng là bên phía đối diện mới có hai người ngã “bụp” xuống đất. Tiếp theo, lại một tiếng xé gió linh hoạt nữa, lại một người nữa ngã xuống, lúc này những người của phe đối phương đều bắt đầu trở nên sợ hãi, khủng hoảng. Tâm lý của bọn họ không còn tập trung trên người Sở Phàm nữa. Nhân cơ hội này, Sở Phàm mở cửa xe, thân thể lao ra bên ngoài như một con báo, lăn một vòng, nấp luôn vào góc tối phía bên phải đường.

Tất cả những động tác này đều không nằm trong dự tính của đối phương cho nên trong nháy mắt họ vốn đang nhìn chằm chằm mà thoáng cái đã chẳng thấy Sở Phàm đâu nữa. Khi đã ẩn thân vào trong bóng tối rồi thì giờ đây tình hình lại đảo ngược lại, Sở Phàm ở trong bóng tối còn bọn họ ở ngoài ánh sáng, thành ra Sở Phàm lại chiếm thế chủ động. Hơn nữa, bốn phía xung quanh còn ẩn chứa một người thần bí, bất cứ lúc nào cũng có thể phóng ra lợi khí giết người nhanh như chớp. Nhất thời, năm người phía đối phương bắt đầu thấy hoảng sợ.

Sở Phàm nấp ở một bên góc bên phải con đường, hắn không biết người vừa ra tay cứu giúp mình kia là ai, nhưng hắn biết đó là người phe mình. Hơn nữa, cũng đang ẩn nấp ở phía bên trái hắn, cũng đang được bóng đêm bao phủ.

Hai mắt Sở Phàm sắc như dao, lạnh lùng chăm chú nhìn về năm kẻ đang cầm súng phía trước. Hắn lặng lẽ cởi áo khoác đang mặc trên người ra cầm trong tay, cân nhắc thời gian chuẩn xác xong rồi cầm áo khoác ném thẳng về phía năm người kia. Năm người kia vừa phát hiện ra tiếng gió phía trước thì đều nã súng về phía tiếng gió, lúc đó Sở Phàm đã như con báo len lỏi trong bóng đêm lặng lẽ không tiếng động tấn công luôn năm kẻ đó.

Ngay khi Sở Phàm vừa động, bên trái hắn bỗng nhiên cũng hiện ra một bóng người mặc bộ đồ màu bạc. Và cũng liền sau đó, hai đạo ám khí linh hoạt, sắc bén, thần không biết quỷ không hay bay vút ra ngoài.

Khi năm người kia phát hiện ra là đã bị mắc mưu, bắn nhầm vào cái áo khoác không thôi thì cũng đã muộn mất rồi. Sở Phàm đã phi thân tới, hai tay sử ra “Thiếu Lâm long trảo thủ” nắm chặt cánh tay phải của hai kẻ địch đang cầm súng, đồng thời, hắn sử ra thủ kình mạnh mẽ Kim Cương thủ. “Răng rắc” hai tiếng, cổ tay phải của hai tay súng kia đã bị bẻ gãy, súng cũng rơi xuống đất. Sau đó, Sở Phàm giáng một quyền xuống, trái phải hai phát đã đánh ngã cả hai kẻ này. Lúc này, một gã đối thủ khác đang chỉ súng về phía Sở Phàm. Hắn xoay người bước chéo, tay hất vào cánh tay phải của gã này, mạnh mẽ hất hẳn tay gã ra, để cho súng trong tay gã lại nhắm đúng vào ngực gã, rồi tay phải của Sở Phàm khống chế ngón trỏ trên cò súng của gã. Trong ánh mắt hoảng sợ của gã, tay phải Sở Phàm khẽ dùng sức, “phốc” một tiếng, ngực gã nở hoa, từ từ ngã xuống.

Còn lại hai kẻ kia thì đã sớm bị ám khí của người có bóng màu bạc phóng ra bắn trúng vào huyệt mi tâm, ngã xuống về với đất mẹ.

Sau đó, người bên cạnh Sở Phàm đứng thẳng dậy, một cô gái xinh đẹp mặc bộ đồ màu bạc. Khuôn mặt xinh xắn như ngọc chạm, ánh mắt thấp thoáng sự lạnh lẽo. Nhìn cô người ta không tự chủ được phải có cảm giác lạnh lẽo,giá băng, có cho kẹo cũng không muốn tiếp cận gần cô hơn nữa, bởi vì cứ nhìn cô là lại có cảm giác — đây là kiểu phụ nữ không nên thân cận.

Cô chính là Ngân Hồ. Đã lâu rồi, Ngân Hồ mới lại xuất hiện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.