Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 198 Hạ gục Nakamura – Botruyen
  •  Avatar
  • 49 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 198 Hạ gục Nakamura

 

Dịch: Vích

Nguồn: VGT

Mấy câu nói của Sở Phàm khiến không khí lúc này quái quái. Gần như ánh mắt mọi người đều hướng về Nakamura. Bởi vì là mưa hay gió lúc này chỉ chờ vào một câu nói hay thái độ của Nakamura.

Lâm Mộng Kỳ dường như cảm nhận được không khí đang căng thẳng. Cô cũng nhìn về phía Nakamura. Nakamura liếc Lâm Mộng Kỳ một cái, lạnh lùng nói:

 

– Dân tộc Nhật Bản chúng tôi là một dân tộc hiếu khách, cậu đã mời một ly thì tôi sẽ uống!

– Tốt. Tổ trưởng Nakamura quả nhiên sảng khoái!

 

Sở Phàm cạn, sau đó tiếp tục nói:

 

– Trung Hoa chúng tôi có câu: “uống rượu như thế thì thà đừng uống còn hơn”. Đàn ông Trung Hoa đều là ăn miếng thịt to, uống rượu chén lớn, những loại ly nhỏ thế này không thèm uống. Chắc đây là phong tục của quý quốc phải không?

Sở Phàm nói những lời này ẩn ý châm chọc. Nếu đàn ông Nhật Bản đều uống loại ly nhỏ như thế này thì đều là thứ yếu đuối vô năng.

Nakamura, Kenji Yamada, Guijing Ono đều là những nhân vật khôn khéo tinh minh, tất nhiên là hiểu được ẩn ý trong lời nói của Sở Phàm.

Chỉ thấy sắc mặt Nakamura trầm xuống, lạnh lùng nói:

 

– Vậy cậu thích chúng ta uống rượu kiểu gì?

– Rất đơn giản, lấy chén to bát lớn mà cạn. Như vậy mới coi là sảng khoái, mới gọi là đàn ông!

 

Sở Phàm lớn tiếng nói.

– Được. Vậy chúng ta sẽ uống rượu bằng bát!

 

Nakamura nói xong liền gọi người phục vụ tới, đem chén rượu dành cho nam giới đổi thành bát lớn!

– Tổ trưởng Nakamura quả thật sảng khoái. Như vậy bát này đầu tiên tôi xin kính tổ trưởng Nakamura!

 

Sở Phàm nói xong liền cầm một chai rượu trắng loại nặng rót đầy bát rồi nâng cả bát lớn mời Nakamura.

Điều này tương đương với việc Sở Phàm hạ chiến thư với Nakamura rồi. Nakamura nếu không uống thì chính là không có gan, yếu đuối, theo cách nói của Sở Phàm thì tức là không phải đàn ông!

Trước mắt bao người, Nakamura cũng chỉ còn cách rót đầy bát của mình, nâng bát rượu lên nói:
Sở Phàm cười lạnh một tiếng nói.

– Vì sao vậy?

 

Lâm Mộng Kỳ khó hiểu hỏi.

– Bởi vì tôi chuốc hắn say. Hắn say thì kế hoạch của hắn cũng phải dừng lại, cũng có thể nói là tôi đã phá hoại kế hoạch của hắn. Hắn tất nhiên phải hận tôi rồi.

 

Sở Phàm giải thích.

– Hắn có kế hoạch gì?

 

Lâm Mộng Kỳ tiếp tục truy hỏi.

Sở Phàm nhìn Lâm Mộng Kỳ đầy thâm ý nói:

 

– Tiểu yêu tinh, chẳng nhẽ cô không nhận ra con gấu hôi kia nhìn cô với ánh mắt rất khác thường sao? Đêm nay hắn lại thường xuyên mời rượu cô. Hắn có mục đích gì? Nếu tôi đoán không lầm là hắn muốn đêm nay lưu cô ở lại đấy.

– Hả?!

 

Lâm Mộng Kỳ biến sắc. Cô cẩn thận nghĩ lại, cũng thấy có lý. Nghĩ vậy cô cực kỳ cảm kích Sở Phàm:

 

– Sở Phàm, cảm ơn anh!

– Không cần cảm ơn tôi. Tôi đã nói là sẽ bảo vệ thật tốt cho cô. Hơn nữa con gấu hôi kia cũng không xứng đáng được cô để ý tới đâu.

 

Sở Phàm thản nhiên nói.

Lâm Mộng Kỳ nghe vậy con mắt chuyển động, nói:

 

– Vậy anh thấy ai mới xứng đáng với tôi?

Sở Phàm nhìn Lâm Mộng Kỳ, cười cười, không thèm nói nữa.

Một người đàn ông phải biết khi nào nên nói, khi nào không. Đặc biệt là khi đang ở cùng một chỗ với một người phụ nữ xinh đẹp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.