Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Khách sạn Tokyo.
Hai mươi chiếc xe sang trọng của hội Yamaguchi dừng lại hai bên cửa, nhìn thật là hoành tráng.
Dọc theo thảm đỏ trải dài trước khách sạn, hai mươi chiếc xe Mercedes-Benz sang trọng đỗ thành hai hàng. Sau đó cửa xe mở ra, người đi xuống đầu tiên là Shirakawa, sau đó là Lâm Mộng Kỳ, cuối cùng là người vẫn ngồi ở đầu xe, Nakamura cũng đi ra. Dáng người Nakamura trung bình, thể hình rắn giỏi, khuôn mặt gầy gò mang theo nét hung ác, một đôi mắt tam giác vừa nhìn đã khiến người ta có ác cảm, nhưng đôi mắt tam giác này khi nhíu lại chính là thời điểm hắn giết người.
Nakamura xuống xe liền vẫy tay phải nói:
– Lâm tiểu thư, chúng ta vào thôi!
– Cám ơn, nhưng tôi phải chờ vệ sĩ của tôi đã, hy vọng tổ trưởng Nakamura có thể hiểu cho.
Lâm Mộng Kỳ nói.
– Vệ sĩ của cô?
Nakamura nhíu nhíu mày.
– Đúng, a, anh ta tới rồi!
Lâm Mộng Kỳ nói xong liền chỉ vào Sở Phàm đang chậm rãi bước ra khỏi xe, nói.
Sở Phàm xuống xe liền phân công nhiệm vụ một cách đơn giản cho Trương Hải và Lưu Dương, sau đó đi về phía Lâm Mộng Kỳ. Đi đến cách Lâm Mộng Kỳ khoảng năm mét hắn liền bị người của Yamaguchi ngăn lại. Ánh mắt Sở Phàm thoạt biến đổi, lạnh lùng nói:
– Tôi là vệ sĩ của Lâm tiểu thư!
Mấy thành viên này của Yamaguchi bị ánh mắt lạnh băng của Sở Phàm làm cho hơi sửng sốt. Ánh mắt hắn như hai thanh kiếm sắc bén đâm vào trái tim họ. Thừa dịp những người này hơi sững sờ, Sở Phàm liền đẩy họ ra, đi về phía Lâm Mộng Kỳ.
Lâm Mộng Kỳ nghe vậy chỉ còn cách cụng ly với Nakamura. Ngay sau đó những người khác cũng tới dùng đủ loại lý do chúc rượu Lâm Mộng Kỳ. Lâm Mộng Kỳ tất nhiên là không thể từ chối. Nhưng bình thường cô cũng ít khi uống rượu, thế nên chỉ sau vài chén là đã hơi say, gương mặt đỏ bừng, nhìn càng thêm thẹn thùng quyến rũ, dị thường động lòng người!
Sở Phàm âm thầm phát giác, ánh mắt Nakamura nhìn Lâm Mộng Kỳ có nhiều điểm khác thường. Ánh mắt đó dường như mang theo một tia thần sắc dâm loạn. Điều này là Sở Phàm rất khó chịu. Giờ phút này mà nói, Lâm Mộng Kỳ là đối tượng bảo hộ của hắn, trong mắt hắn chính là nữ nhân của hắn, mà một người đàn ông đương nhiên không cho phép kẻ khác có nửa điểm dâm ý với người phụ nữ của mình.
Mà nhìn hành động của Nakamura, dường như là muốn chuốc say Lâm Mộng Kỳ. Mà một gã đàn ông muốn chuốc say một người phụ nữ, tất nhiên là không có ý tốt. Điều này Sở Phàm quá rõ ràng.
– Lâm tiểu thư tửu lượng cao quá! Nào, tôi lại mời Lâm tiểu thư một ly!
Nakamura nói xong lại giơ một chén rượu lên, đôi mắt tam giác kia của gã chớp động khác thường, đầy nét đáng khinh của đàn ông Nhật Bản.
Lâm Mộng Kỳ hơi sửng sốt. Cô biết mình không thể uống nữa. Nếu uống thêm thì buổi quảng cáo ngày mai sẽ không xong, nhưng Nakamura đã mời, cô có thể từ chối sao?
Lúc này Sở Phàm đứng lên, hắn cũng nâng chén rượu nói:
– Tổ trưởng Nakamura, chén này tôi xin thay mặt Lâm tiểu thư mời ngài một ly. Tôi là khách phương xa, nếu có gì thất kính xin tổ trưởng bỏ quá cho, tôi xin uống trước!
Sở Phàm nói xong một hơi uống cạn.
– Anh….
Nakamura nghe phiên dịch xong trong miệng phát ra một tiếng nghi hoặc, dường như ý nói mày chẳng qua chỉ là một vệ sĩ nhỏ nhoi, chưa xứng mời tao uống rượu.
– Tôi là vệ sĩ của Lâm tiểu thư, chén này tôi thay Lâm tiểu thư mời Nakamura tổ trường. Đương nhiên nếu tổ trưởng Nakamura thấy tôi không xứng mời ông thì thôi không cần uống cũng được.
Sở Phàm thản nhiên nói.
Lời này vừa nói ra, không khí trong đại sảnh trở nên tế nhị, cảm giác như điềm báo trước cơn giông bão.