Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Lâm Mộng Kỳ tắm rửa xong thì thay một cái váy dạ hội màu xanh ngọc. Quá trình thay áo váy tất nhiên là không có mặt Sở Phàm rồi. Sau khi Lâm Mộng Kỳ thay quần áo xong Sở Phàm mới đi vào, hắn vừa trông thấy liền trêu ghẹo:
– Tiểu yêu tinh, cô không phải sẽ đi làm áp trại phu nhân cho tên Nakamura đó chứ?
– Làm sao nào? Anh ghen à? Khách khách!
Lâm Mộng Kỳ cười như chuông bạc. Một vài chỗ phía trước thân thể cô theo tiếng cười mà rung động, thật sự là như sóng biển chập trùng.
– Tôi không phải loại người thích ăn dấm chua, chỉ thích ăn đậu hủ với ăn dầu thôi!
Sở Phàm mỉm cười nói.
– Thật không? Tôi còn tưởng anh thích ăn chay chứ!
Con mắt Lâm Mộng Kỳ chuyển động, lại nói tiếp:
– Ôi, hôm nay đi giày cao gót nhiều, chân đau quá. Anh có thể tới mát xa chân cho tôi không? Nghe dì Mi nói anh biết mát xa mà.
Lâm Mộng Kỳ nói xong liền đặt mông ngồi lên chiếc giường mềm mại, nâng cao chiếc váy, đôi chân trắng nõn thon dài của cô liền lộ ra.
Sở Phàm không nhúc nhích. Hắn ngồi trên giường Lâm Mộng Kỳ, trong lòng có cảm giác như sắp vỗ cánh bay cao. Hắn cười khổ một tiếng, cố gắng kìm chế dục vọng của mình, thản nhiên nói:
– Tiểu yêu tinh, cô đang khảo nghiệm đạo đức nghề nghiệp của tôi đấy à? Vậy thì hơi thừa rồi đấy. Không phải nói dối chứ có đôi lúc tôi chính thị là đầu gỗ, nhưng có lúc lại không hề vô cảm chút nào, thế nên cô về sau nên đề phòng một chút!
Lâm Mộng Kỳ trong lòng sửng sốt, lập tức cười duyên nói:
– Có ý gì đây? Không phải là anh định giả trư ăn thịt hổ đấy chứ?
– Nhầm rồi, là giả trư ăn thịt người đẹp chứ!
Sau khi lên xe, Sở Phàm liền đeo một bộ tai nghe, trong tai nghe truyền tới tiếng nói chuyện của Lâm Mộng Kỳ và một người đàn ông. Hóa ra là trước khi đi, Sở Phàm và Lâm Mộng Kỳ đã thương lượng trước. Sở Phàm đặt một máy nghe trộm trên người Lâm Mộng Kỳ, để Sở Phàm tùy lúc có thể theo dõi những tình huống xung quanh Lâm Mộng Kỳ.
Sở Phàm nghe thấy một giọng nói trầm thấp, hơi khàn khàn mà cao ngạo, ngôn ngữ là tiếng Nhật. Sở Phàm nghe không hiểu, sau đó hắn nghe thấy tiếng của Shirakawa:
– Lâm tiểu thư, tổ trưởng Nakamura nói ông vô cùng thích cô, thích tiếng hát của cô. Lần này cô tới Tokyo quảng cáo, tổ trưởng vô cùng vui vẻ, cho nên ông mới mượn cơ hội này mời cô dự tiệc, nói theo cách của người Trung Quốc là tận tình đãi khách.
– Không cần khách khí. Cám ơn tổ trưởng Nakamura đã ủng hộ. Tôi nhất định sẽ chuyển tới tổ trưởng một đĩa nhạc tự mình kí tên.
Tiếng Lâm Mộng Kỳ vang lên.
Shirakawa dùng tiếng Nhật phiên dịch, sau đó Nakamura trả lời, Shirakawa lại phiên dịch tiếp:
– Tổ trưởng Nakamura rất vui. Ông nói có thể được biết Lâm tiểu thư là vinh quang lớn nhất trong đời ông. Tổ trưởng nói Lâm tiểu thư không chỉ hát hay mà người cũng rất đẹp, đúng là mẫu người mà ông thích.
– Ha ha, cám ơn sự ưu ái của tổ trưởng. Tôi cũng rất kính nể tổ trưởng Nakamura. Lần này tới Nhật có thể được tổ trưởng Nakamura tận tình tiếp đãi thật sự rất vui mừng.
Lâm Mộng Kỳ nói.
– Tổ trưởng Nakamura nói ông rất vui khi được giúp Lâm tiểu thư. Ông còn đặc biệt nhấn mạnh rằng trong tất cả các ngôi sao ca nhạc, ông chỉ làm vậy vì Lâm tiểu thư mà thôi!
Shirakawa thay Nakamura phiên dịch.
Sở Phàm nghe thế trong lòng hừ lạnh một tiếng:
– Con gấu hôi (1) này quả thật là đồ quỷ háo sắc, chỉ tiếc là .
Lúc này đã tới khách sạn Tokyo.
(1): Ở đây Sở Phàm chơi chữ, Nakamura phiên âm sang tiếng Trung là Trung Thôn Huy Hùng – nghĩa là con gấu xám, hắn lại gọi là đồ con gấu hôi.