Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Cuộc họp mặt với các fan hâm mộ của Lâm Mộng Kỳ ở Tokyo nhất thời lâm vào tình trạng bối rối vì sự xuất hiện của các thành viên trong Yamaguchi. May mà các thành viên của Yamaguchi có vẻ là cũng không có ác ý, cuối cùng có thể xem như là có sợ nhưng không nguy hiểm, cuộc họp mặt đã chấm dứt một cách viên mãn, còn chín lẵng hoa lớn mà các thành viên của Yamaguchi mang tới cũng đã được các nhân viên ở sân khấu dọn dẹp vào phía sau màn.
Sau khi cuộc họp mặt với các fan kết thúc, Lâm Mộng Kỳ lui về phía hậu trường nghỉ ngơi. Dọc đường đi Sở Phàm luôn di theo cùng cô, như hình với bóng.
– Tò mò quá đi mất, vừa rồi người đột nhiên mang hoa tới là ai không biết/
Lâm Mộng Kỳ hỏi vẻ khó hiểu.
– Đó đều là các thành viên của hắc bang lớn nhất Nhật Bản – Yamaguchi.
Sở Phàm thản nhiên đáp.
– Hả? Là, là Yamaguchi sao? Nghe nói Yamaguchi ở Nhật Bản rất lợi hại đấy, không ai dám chọc vào họ đâu. Hôm nay người của họ đột nhiên lại đưa hoa tới tặng tôi là có ý gì thế?
Lâm Mộng Kỳ khó hiểu hỏi lại.
– Trước mắt còn chưa biết được là đối phương có ý gì. Nhưng trong số các lẵng hoa đưa tới có cái lẵng lớn nhất kia có một tấm thiệp mời màu đỏ, chỉ cần xem cái thiệp kia là biết ngay ý tứ gì thôi.
Sở Phàm trầm giọng nói.
– Thế à, thế chúng ta đi xem đi nào.
Lâm Mộng Kỳ nói xong thì rảo bước nhanh hơn.
Sau khi đi vào hậ trường, Lâm Mộng Kỳ bảo nhân viên dọn dẹp mang cái lẵng hoa lớn nhất đến đó, bên trên đó quả nhiên là có gài một tấm thiệp mời. Sở Phàm lấy lại, vừa mở ra đã thấy trên tờ thiếp có dòng chữ Hán rất tròn trịa rõ ràng:
“Tiểu thư Lâm Mộng Kỳ kính mến!
Đúng bảy giờ tối nay, tôi có mở tiệc tẩy trần cho tiểu thư ở khách sạn Tokyo. Hi vọng Lâm tiểu thư có thể đến dự tiệc được. Tôi sẽ phái xe đến đón cô!
Lạc khoản có đề là: “Tổ trưởng Yamaguchi Tokyo: Teruo Nakamura!”
Tên quỷ Sở Phàm này không ngờ lại dám bình phẩm dáng người của Lâm Mộng Kỳ từ đầu đến chân.
Lâm Mộng Kỳ cũng không hổ là một siêu sao tầm cỡ quốc tế. Cô rất bình tĩnh, nhẹ nhàng xoay người, trông hết sức hấp dẫn rồi cười dịu dàng, nói:
– Đương nhiên rồi. Dáng người tôi mà đẹp thế thì có thể hấp dẫn nổi anh không đấy?
Cô nói xong thì cầm lấy một cái áo lụa mặc thêm vào.
Quá trình một cô gái gợi cảm xinh đẹp thoát y đã có sức hấp dẫn cực kỳ lớn rồi. Tương tự như vậy, quá trình cô gái ấy đang lõa lồ mà lần lượt mặt về từng món trang phục cũng hấp dẫn chả kém.
Sở Phàm như nở hết cả người ra, mắt mở to chằm chằm nhìn Lâm Mộng Kỳ xinh đẹp. Hắn nói:
– Có lẽ tôi phải chứng minh cho cô thấy là tôi là người có khả năng tự chủ rất kém cỏi, không thể kháng cự được sự hấp dẫn!
– Đáng tiếc thật. Anh lại là xuất thân từ Nam Thiếu Lâm mà ra!
Lâm Mộng Kỳ cười khanh khách nói, sau đó, đôi mày lá liễu tiếp tục hấp háy, dường như muốn tiếp tục đùa cợt với Sở Phàm.
– Ôiiii, cô để tôi làm vệ sĩ bên người của cô là coi như cô đã tìm đúng người rồi đó. Buổi tối cho dù cô có khỏa thân ngủ bên cạnh tôi thì hôm sau cô vẫn còn nguyên vẹn đấy.
Sở Phàm thở dài, bảo.
– Phải không? Ha ha, đúng là tôi đang có ý này đấy.
Lâm Mộng Kỳ lại nửa đùa nửa thật nói.
Cô nói xong thì đi về phía phòng tắm, cô muốn tắm rửa, tẩy trang để buổi tối còn đi dự tiệc.
Sở Phàm nhìn theo bóng dáng của Lâm Mộng Kỳ, cười cười, thầm nghĩ: “Cô muốn ngủ bên cạnh tôi à? Hôm sau chắc chắn là cô vẫn còn nguyên vẹn, thế nhưng ngày hôm sau nữa thì . he he ..”