Dịch: Vích
Nguồn: VGT
Sở Phàm ở trong phòng dặn dò bốn gã vệ sĩ một số nội dung công việc cần phải chú ý. Qua một tiết mục vừa rồi thì thái độ của bốn gã vệ sĩ này với Sở Phàm đã thay đổi 180 độ. Trên mặt thể hiện vẻ kính trọng Sở Phàm hẳn lên. Tuy không biết rằng sự kính trọng ngoài mặt này có phải là xuất phát từ nội tâm hay không, nhưng Sở Phàm cũng chả quan tâm. Cái hắn cần chỉ là sự nghe lời, chỉ cần những vệ sĩ này đều nghe lời hắn thì đã đủ rồi.
Kỳ thật, đúng là đám vệ sĩ này đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn với Sở Phàm trước đó. Trước kia bọn họ nhìn thấy thân thể có vẻ hơi gày gò của Sở Phàm thì cười nhạt, chính xác là có phần không phục một người như thế đến lãnh đạo mình. Mà Hà Đông lại thể hiện toàn bộ cái sự không phục trong lòng ra hết, kết quả là gã trở thành vật hi sinh để minh chứng cho cái gọi là thâm tàng bất lộ của Sở Phàm.
Trên đời này luôn có một số người như thế, ko biết trời cao đất rộng là gì, cứ cho rằng bản lĩnh mình đang có thế là giỏi lắm rồi, cuối cùng lại thành trò cười lúc nhàn hạ cho mọi người. Thực ra thì đâu cần phải thế? Con người sống trên đời này chỉ có một chữ — hỗn! Chỉ có điều là cái sự hỗn của mỗi người theo một cách khác nhau mà thôi. Có người thì quấy đảo một chút lại thành kẻ bề trên, có người thì lại vẫn như trước, thành ra loại người ở tầng lớp thấp kém nhất. Có người thành công thì vui vẻ như cá gặp nước, có người thì trầy trật, gian nan mãi không khá lên được …. Tất thảy những bất đồng đó chỉ sự khác biệt ở xuất thân, năng lực, thủ đoạn, kỳ ngộ của mỗi người thôi.
Nếu ai cũng thoát khỏi cái hỗn đó thì đâu cần phải thể hiện như thế? Trên đời này có những người cứ cố tình hành động như ngu ngốc, luôn tự cho mình là đúng để phân chia cao thấp, cuối cùng lại thành trò cười của những người khác.
Tầm gần bảy giờ sang, đại minh tinh Lâm Mộng Kỳ mới chạy xe tới công ty giải trí Thiên Hoàng. Sở Phàm nghe nói Lâm Mộng Kỳ tới công ty rồi thì đi ra ngoài, vừa gặp lúc Lâm Mộng Kỳ cũng tới đó tìm hắn, bởi vậy hai người bọn họ gặp nhau ngay ở cửa.
Lâm Mộng Kỳ mặc một chiếc váy dài bó sát người, phô bày hết cả dáng người duyên dáng. Khuôn mặt trang điểm tinh xảo lại càng tăng thêm vẻ xinh đẹp tuyệt luân. Lúc này, trên người Lâm Mộng Kỳ tản mát một khí chất cao quý đặc biệt của một đại minh tinh, làm cho người ta có cảm giác muốn cúi đầu mà không dám nhìn thẳng.
– Ôi, lạy giời, tiểu yêu tinh ạ, trước mặt tôi không cần thiết phải ăn mặc xinh đẹp thế có được không?
Sở Phàm thản nhiên cười nói.
Vẻ đẹp của đại tiểu thư giống như là một đóa hoa sen nổi trên mặt nước, không nhiễm mùi trần tục, vô cùng kiều diễm; Vẻ đẹp của Lâm Mộng Kỳ lại giống như một đóa hoa hồng, rực rỡ sắc hương; Còn vẻ đẹp của cô gái mặc váy màu lam này thì lại giống như một đóa u lan trong cốc vắng, thấp thoáng u buồn mà cũng đẹp đến khó tả.
Sở Phàm thầm tự nhủ mình nên hạn chế ngay các ý muốn không an phận đi, hãy yên ổn bảo vệ Lâm Mộng Kỳ cho tốt. Sau đó hắn mới nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Một lúc sau thấy muốn đi vệ sinh nên hắn mới đứng dậy, đi đến WC. Vừa lúc đến đó mới nhìn thấy cô gái tuyệt đẹp u buồn kia cũng vừa mới đi ra từ đó. Hai người không hẹn mà gặp nên cô gái kia hơi ngẩn người, sau đó, cô cười ảm đạm, rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
Nhưng mà, nụ cười thong dong thanh nhã của cô gái xinh đẹp đã khắc sâu ấn tượng trong đầu Sở Phàm.
Trên đời này có những người vô tình gặp nhau, bất ngờ thôi nên đa số đều là duyên bèo nước. Một khi đạt được mục đích của mình thì sẽ tự động phôi pha đi, cũng sẽ không tiếp tục xuất hiện cùng một chỗ nữa.
Có thể cuộc gặp gỡ bất ngờ nhưng lại mang lại cho bạn một kết thúc khó quên, ngay tại lúc ngẫu nhiên gặp mặt, trong nháy mắt hình ảnh của anh ấy (cô ấy) đã ghi khắc thật sâu trong lòng bạn bạn. Nhưng đã đi qua rồi mà nhớ lại, sẽ thấy bản thân mình không cần thiết phải theo đuổi quá nhiều. Nếu có duyên thì sẽ gặp lại, sau đó sẽ hiểu nhau, rồi cuối cùng là yêu nhau. Còn nếu vô duyên, thì thôi tất cả cứ thuận theo tự nhiên đi, nước chảy bèo trôi, điều duy nhất bạn có thể làm, là thầm chúc phúc cho anh ấy (cô ấy) mà thôi.
Đã gặp nhau, nói cho cùng cũng còn hơn là chưa từng gặp gỡ.
Bất kể là hữu duyên hay vô duyên, chúng ta cứ nhớ kỹ những lời này là tốt rồi.