Dịch: Bigtet.
Nguồn: VGT
Sáu giờ sáng, Sở Phàm đã sắp xếp xong đồ đạc. Hắn mặc một bộ Âu phục hiệu Armani sang trọng, tóc được chải bóng loáng, râu ria cũng cạo sạch sẽ. Sau đó, đứng trước gương ngắm mình, hắn gật gù hài lòng, thầm nghĩ, “Quá chuẩn! Mình mà giờ có đi đóng phim 007 thay cho nam diễn viên Bonde cũng không thành vấn đề”.
Tất cả đã chuẩn bị xong xuôi xong, Sở Phàm mở cửa, định lặng lẽ đi ra ngoài, không muốn làm kinh động đến đại tiểu thư và nhị tiểu thư. Ai ngờ đâu hắn vừa mở cửa đã thấy đại tiểu thư đang đứng bên ngoài chờ hắn rồi. Đại tiểu thư mặc một chiếc quần jean bó sát với áo sơ mi, trông thật thanh lịch và thoát tục. Gương mặt không chút phấn son của nàng lại càng chân thật và tuyệt mĩ, khuôn mặt như ngọc chạm, khiến cho người ta rung động, thật là kích thích khả năng thưởng thức cái đẹp mà.
– Đại tiểu thư, sao mà lại dậy sớm thế?
Sở Phàm kinh ngạc hỏi.
– Dậy tiễn anh đi. Không phải hôm qua anh bảo là 6h xuất phát sao? Tôi tiễn anh một đoạn.
Đại tiểu thư nói.
– Đại tiểu thư, tôi có thể tự đi được mà. Thế này là làm phiền cô không được nghỉ ngơi rồi.
Sở Phàm nói.
– Đi thôi, chẳng nhẽ tôi muốn tiễn anh một đoạn mà anh cũng phản đối hay sao?
Đại tiểu thư duyên dáng cười nói.
– Không, không có đâu. Chỉ có điều là hơi bất ngờ, ngoài dự đoán thôi. Bởi vì tôi không định để cô tiễn tôi mà.
Sở Phàm gãi đầu thanh minh.
– Có thể làm cho anh bất ngờ cũng hay đấy chứ, ha ha. Thôi, hôm nay tôi sẽ làm lái xe.
Đại tiểu thư nói xong thì ra mở cửa chiếc BMW đời thứ 7 của mình.
Sở Phàm ngồi vào ghế phụ bên cạnh lái xe, nói:
– Vậy thì làm phiền đại tiểu thư đưa tôi tới công ty giải trí Thiên Hoàng.
Đại tiểu thư gật đầu, khởi động máy, chiếc BMW lao đi.
– Tiểu Sở, lần này ra ngoài ăn mặc đẹp đấy. Có phải là sắp sửa gặp đại minh tinh Lâm Mộng Kỳ nên mới ăn mặc thế này phải không?
Sở Phàm thản nhiên nói.
– Hừ, mày dựa vào cái gì mà dám bảo tao cút đi?
Hà Đông đằng hắng một tiếng, đứng lên, đối mặt với Sở Phàm. Vì gã cao lớn rắn chắc cho nên sau khi đứng lên thì người gã còn cao hơn Sở Phàm nửa cái đầu. Hơn nữa, thân hình khôi ngô rắn chắc của gã lập tức áp chế cả thân thể Sở Phàm. Ngay lập tức, không khí trong phòng khẩn trương hẳn lên.
– Bởi vì tôi là tổ trưởng. Đó là quyền của tôi thôi.
Sở Phàm ngẩng đầu nhìn Hà Đông, rồi thản nhiên nói tiếp:
– Con người tôi không thích ngẩng đầu lên nhìn người khác để nói chuyện, cho nên anh nên ngồi xổm xuống trước mặt tôi đi.
Sở Phàm nói xong thì vươn tay phải khoát lên vai trái của Hà Đông. Thấy Sở Phàm bắt tay khoát lên vai mình, trong mắt Hà Đông lóe ra vẻ tức giận. Tay phải của gã bắt được cánh tay của Sở Phàm, đùi phải tiến lên trước, sử một chiêu quăng trong đấu vật của Mông Cổ, hét lớn một tiếng, cánh tay và bước chân toàn bộ đều dụng lực, định quăng Sở Phàm ngã lăn ra đất. Mấy vệ sĩ phía sau thấy Sở Phàm như thế thì đều toát mồ hôi.
Nào ngờ, Sở Phàm cười lạnh, vận công phu Thiên Cân Trụy. Đồng thời, tay phải của hắn biến chiêu thành câu, kiềm chặt lấy vai trái của Hà Đông. Ngay lập tức, một cảm giác đau đớn lan truyền toàn thân thể Hà Đông. Trong khi Sở Phàm vẫn lù lù đứng bất động trong chiêu quăng mà Hà Đông sử ra. Điều này khiến cho không chỉ Hà Đông mà tất cả bốn vệ sĩ trong phòng đều ngây cả người ra.
Tiếp đó, Sở Phàm ấn thêm chút sức trong thủ kình Kim Cương thủ, kiềm chặt vai trái của Hà Đông. Hà Đông cảm thấy vai trái của mình dần dần đang chết lặng, dường như đã bị bóp nát ra rồi. Gã đau… đau lắm, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, cả người không vận được tí kình lực nào cả.
– Vì cái gì mà cứ to ve tỏ vẻ ra cái bộ dạng là không ai bì nổi một cách ngu ngốc thế chứ? Cứ thế có phải là bị người ta coi thường cho không?
Sở Phàm nói xong thì tay phải xuất ra một chiêu “đại suất bi thủ” quăng véo cái thân xác khôi ngô cao lớn của Hà Đông sang một bên.
Toàn bộ bốn người vệ sĩ còn lại đều trợn mắt há mồm, vô cùng chấn động. Cái cảm giác chấn động ấy không phải dùng lời là có thể diễn tả được.
– Từ nay về sau, tổ vệ sĩ của chúng ta chỉ có năm người, kể cả tôi nữa. Hà Đông đã bị tôi xóa tên khỏi tổ này rồi. Mọi người có ý kiến gì nữa không?
Sở Phàm trầm giọng, lớn tiếng hỏi.
– Không có!
Bốn gã vệ sĩ còn lại trong phòng đồng thanh đáp cái rụp.
– Tốt lắm!
Sở Phàm vừa lòng, gật đầu. Còn Hà Đông thì lui vào một góc, sắc mặt trắng bệch, thân thể vẫn còn run lên bần bật.