Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 189 Hiểu Tình quyến rũ – Botruyen
  •  Avatar
  • 76 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 189 Hiểu Tình quyến rũ

 

Dịch: Bigtet.

Nguồn: VGT

 

Sau khi đình chiến, trên mặt ba người Sở Phàm, Lâm Hiểu Tình, Giang Uyển Nhi toàn là vết bánh kem. Bọn họ nhìn nhau đều không kìm nổi phải cười to.

– Ha ha, chị Hiểu Tình. Nhìn bộ dạng của chị kìa, trên tóc dính đầy bánh ngọt!

Giang Uyển Nhi cười ha ha nói.

– Em cũng không nhìn thử mặt em xem, mặt em bê bết thế kia mà còn dám cười chị à!

Lâm Hiểu Tình cũng cười nói.

Sau đó ánh mắt hai người hướng về phía Sở Phàm. Sở Phàm vội vàng xua tay:

– Đừng nhìn tôi. Tôi biết là tôi thảm nhất, không ngờ cuối cùng lại trở thành mục tiêu công kích của cả hai người. Đến giờ tôi mới lĩnh ngộ được hết ý nghĩa câu “đàn ông tốt không đấu với phụ nữ”!

– Hiện giờ hiểu ra cũng chưa phải là quá muộn đâu!

Giang Uyển Nhi cười nói.

– Vốn muốn tối nay cùng nhau ăn một bữa cơm, anh nhìn anh xem, ném qua ném lại như vậy còn ăn làm sao chứ?

Lâm Hiểu Tình dẩu môi nói.

– Tất nhiên là vẫn ăn chứ. Trước hết mọi người đi rửa sạch kem bánh đi, sau đó chúng ta lại cùng ăn cơm.

– Được, chúng ta đi rửa mặt trước đi chị.

 

Giang Uyển Nhi cười nói.

– A, vậy, vậy, Tiểu Sở, anh đợi một chút nhé.

Lâm Hiểu Tình nói xong cùng với Giang Uyển Nhi đi về phía phòng tắm.

– A, vậy, vậy cái phòng tắm rộng như thế, thêm cả tôi cũng không có vấn đề gì chứ?

Sở Phàm ngập ngừng hỏi.

– Ái, bụng em đột nhiên đau quá. Chị Hiểu Tình, em không có đi rửa mặt với chị đâu. Sở Phàm, anh cùng đi với chị Hiểu Tình đi.

Giang Uyển Nhi đột nhiên ôm bụng nói.

– Tối nay em vui lắm. Em muốn uống, em muốn uống với anh. Nếu không để mất cơ hội hôm nay, chẳng biết về sau có còn cơ hội nữa không.

Lâm Hiểu Tình sâu kín nói.

Sở Phàm nghe vậy xong cảm thấy căng thẳng. Hắn nắm chặt tay Hiểu Tình nói:

– Hiểu Tình, em nghĩ đi đâu vậy? Bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu, chỉ cần em gọi điện một cái là anh sẽ tới ngay với em!

– Đúng vậy. Anh bận như vậy, bận tới mức em phải gọi anh mới tới, em còn không biết xấu hổ mà cứ gọi anh mãi à!

Lâm Hiểu Tình nói giọng buồn bã, không khí bỗng nhiên nặng nề hẳn.

Sở Phàm trong lòng chấn động. Đúng vậy, có người con gái nào lại không hi vọng người con trai mình thích chủ động liên hệ với mình chứ? Người con trai có chủ động thì mới thể hiện là có thành ý, mới thể hiện tình yêu. Nếu trong quan hệ nam nữ mà cứ để nữ giới chủ động liên hệ với nam giới thì chứng tỏ rằng người con trai đó rất không để ý tới người con gái!

Sở Phàm ngồi xích lại bên Lâm Hiểu Tình. Hắn nhìn Lâm Hiểu Tình đang cúi đầu run nhè nhẹ, trong lòng hơi đau xót. Hắn choàng tay qua vai Lâm Hiểu Tình, kéo cô vào trong lồng ngực mình, dịu dàng nói:

– Hiểu Tình, mấy ngày nay anh đích thực bận quá, cho nên không chủ động liên lạc với em được. Em tha lỗi cho anh nhé. Nhưng anh hi vọng em biết rằng, anh không lúc nào không nghĩ tới em. Em xem, trông em thế này anh đau lòng lắm!

Lâm Hiểu Tình như chú chim bé nhỏ nép vào trong ngực Sở Phàm. Thân hình khêu gợi thành thục của cô khi chạm vào thân thể ấm áp của Sở Phàm khẽ run lên, tim cô bỗng dưng tăng tốc, ánh mắt chợt ướt ướt. Trong lòng cô lúc này tràn ngập một cảm giác ấm áp.

– Hiểu Tình, từ khi biết em tới nay anh lúc nào cũng muốn em cười, muốn cho em vui vẻ. Nhưng anh phát hiện anh làm không được, trái lại còn khiến em thương tâm rơi lệ. Có phải anh quá vô dụng hay không? Anh….

Sở Phàm đang muốn nói tiếp, nhưng Lâm Hiểu Tình đã lấy tay chặn lên miệng hắn. Lâm Hiểu Tình ngẩng đầu, nước mắt vui sướng tuôn rơi. Cô mỉm cười, dịu dàng nói:

– Đừng nói nữa, tấm lòng anh em hiểu mà. Là em vô dụng, là do em cả ngày mơ mộng hão huyền. Giờ em mới phát hiện ra những suy nghĩ từ trước tới nay của mình toàn là mây khói, không quý trọng bằng những gì trong hiện tại. Được hưởng thụ khoảng khắc ôn nhu, cảm thụ sự ấm áp của anh, điều này đối với em mới là hạnh phúc lớn nhất!

Đích xác hạnh phúc trên đời này không phải là đòi hỏi không biết chừng mực, mà là biết thế nào là đủ!

– Nhưng anh còn lâu mới thấy đủ. Anh còn chưa quan tâm đủ tới em. Em xem, đôi mắt em đỏ thế này đều là vì anh cả!

Sở Phàm hơi thở dài nói.

– Người ta có khóc đâu, người ta cũng không trách anh. Ngược lại, em còn rất cám ơn anh. Nếu không có lẽ em vẫn còn một mực khăng khăng, vẫn còn sống trong thống khổ khôn cùng. Đúng là anh cho em dũng khí, giúp em đối mặt với hết thảy, lựa chọn một cuộc đời mới. Cám ơn anh!

Lâm Hiểu Tình nói xong liền nhẹ nhàng nép vào lồng ngực Sở Phàm, trên khuôn mặt xinh đẹp chảy dài đôi dòng nước mắt trong suốt.

Sở Phàm nhìn Lâm Hiểu Tình trong ngực mình, nhìn những giọt nước mắt đẹp đẽ của cô, nhìn bầu ngực đang phập phồng của cô. Thực sự trong lúc này hắn cảm thấy Lâm Hiểu Tình thật quyến rũ, khiến hắn không tự chủ nổi, trong lòng nổi sóng,

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.