Dịch: Bigtet.
Nguồn: VGT
Dì Mi còn ngồi ở ghế dưới lầu. Sở Phàm tất nhiên là cũng sẽ không bỏ mặc cô. Có thể nói là hắn cố ý để dì Mi ở lại cuối cùng là có mục đích.
Dì Mi say nằm ra ghế, khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt mông lung. Chiếc áo đang mặc hơi hơi xộc xệch, khiến đôi đùi trắng nõn như tuyết hơi lộ ra. Một chút đó thôi cũng đủ khiến đàn ông thú tính sôi trào rồi.
Trong lòng Sở Phàm hưng phấn vô cùng. Hắn đi tới nhẹ giọng gọi:
– Dì Mi, dì Mi. Còn đi nổi không?
– Không. Đầu hơi choáng váng, người không có sức, chẳng biết có đi nổi không nữa.
Dì Mi nói.
– Vậy để tôi bế cô nhé.
Sở Phàm nói.
– Vậy, vậy không được. Để người khác nhìn thấy không phải ngượng chết sao. Tới đây đỡ tôi đi.
Dì Mi nói xong liền đưa cánh tay thon dài của mình lên. Trông mê người cực kỳ!
Sở Phàm tới đỡ lấy tay dì Mi, dìu cô đứng dậy. Dì Mi lắc lắc đầu, đứng lên nhưng chân không vững, hơn nửa cơ thể tựa vào ngực Sở Phàm. Sở Phàm thuận thế đỡ lấy dì Mi, hai người cùng bước đi. Ngửi thấy hương thơm quen thuộc khó quên trên người dì Mi, cảm thụ thân thể thành thục của cô, một bộ vị trên cơ thể Sở Phàm đã nhanh chóng “nhớn” hẳn lên, trong lòng nóng như thiêu như đốt. Hắn lập tức cảm thấy trên người mình tràn ngập tình cảm và lực lượng. Hắn cần nơi để trút ra!
Sở Phàm đưa dì Mi về phòng xong liền tiện tay đóng cửa lại. Đặt dì Mi lên giường, dì Mi thuận thế liền quay lại ôm lấy cổ Sở Phàm. Sở Phàm bất ngờ không kịp đề phòng, bởi vậy liền bị cô kéo xuống, hai người đối diện nhìn nhau.
Dì Mi nhu tính bách mị nhìn Sở Phàm, trong mắt dường như có lửa tình đang bừng cháy. Nàng hé miệng, nhẹ giọng nói:
– Sở, đừng đi. Ở lại với em!
– Anh đã vào rồi thì không tính đến chuyện đi ra. Mi, đêm nay anh sẽ ở cùng em tới khi em yên giấc.
Sở Phàm dịu dàng nói.
– Tiêm Tiêm và mấy đứa liệu có phát hiện không?
Dì Mi nói ra lo lắng trong lòng.
– Họ ngủ cả rồi. Nên biết là hôm nay anh cố tình chuốc rượu họ mà!
Sở Phàm cười vẻ xấu xa.
– Anh xấu quá. Ngay từ đầu đã có chủ ý với em rồi!
Dì Mi nũng nịu nói.
– Ai bảo em lại mê người như vậy chứ!
– Làm sao mà cô đơn. Bên cạnh anh còn có bao nhiêu mỹ nữ như vậy. Hiện giờ lại có thêm một đại minh tình. Anh còn chưa thấy đủ sao?
Dì Mi tức giận nói.
– Nhưng họ không phải là của anh, chỉ có dì Mi mới là của anh thôi.
Sở Phàm nói.
– Được rồi. Tiểu Ngốc Ngốc. Nếu dì Mi còn ở lại bên cạnh anh, anh cả ngày đều “làm” dì Mi, còn làm được việc gì nữa? Anh phải đi lên, phải thành đạt, biết không?
Dì Mi chỉ vào trán Sở Phàm nói.
– Nếu anh không thành đạt thì Mi sẽ không trở về sao? Như vậy anh hẹn với em, khi anh thành công nhất định sẽ gặp em.
Sở Phàm chân thành nói.
– Anh còn sợ em chạy sao? Thật là. Được. Em hứa với anh!
Dì Mi cười nói .
– Mi thật tốt!
Sở Phàm nói xong ôm dì Mi lăn qua lăn lại.
– Nhẹ thôi, nhẹ thôi, Đừng gây tiếng động lớn.
Dì Mi vội vàng nói.
Sở Phàm dừng lăn lộn, nói:
– Vui mừng qua nên quên khuấy mất. Nếu mỗi ngày đều được “lên đỉnh” với em thì thật tốt biết bao!
– Sắc lang. Đúng là toàn ý nghĩ đó. Hừ!
Dì Mi nói.
– Mình làm một lần nữa đi Mi. Anh không thể ở trong phòng em mãi được, phải về đó. Làm thêm một lần rồi anh về phòng, được không?
Sở Phàm dịu dàng hỏi.
– Còn không chiều anh được sao? Lại còn phải hỏi!
Dì Mi ánh mắt quyến rũ, nũng nụi nói.
Sở Phàm trong lòng mừng rỡ, lại tiến công người đẹp thành thục, da thịt non mềm khêu gợi trên giường!