Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 183 Hôm nay có rượu hôm nay say – Botruyen
  •  Avatar
  • 46 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 183 Hôm nay có rượu hôm nay say

Màn đêm buông xuống, sao trời lấp lánh.

 

Biệt thự Lam Hải hiện giờ sôi nổi vô cùng. Hóa ra là do dì Mi hai giờ chiều ngày mai phải lên máy bay đi Pháp, thế nên đại tiểu thư và nhị tiểu thư đã ở nhà chuẩn bị một bữa tối thật thịnh soạn để làm tiệc tiễn biệt dì Mi.

 

Vốn các nàng muốn đi ra nhà hàng nhưng cuối cùng dì Mi lại đề nghị mua đồ ăn về nhà tổ chức nấu nướng, như vậy lại càng vui hơn. Đề nghị này lập tức được đại tiểu thư và nhị tiểu thư ủng hộ. Vì vậy các nàng đi mua đồ ăn về trước, sau đó bắt đầu thể hiện khả năng nấu nướng. Nhị tiểu thư lại gọi điện cho Tô Phỉ và Trần Mộng Lâm, kéo hai cô nhỏ này tới, vậy là nhà bếp tưng bừng một trận. Trong bếp mỹ nữ đi lại như thoi đưa, hình dáng xin đẹp, mồ hôi rơi, hương thơm thoang thoảng.

 

Cô Vương cũng chỉ còn biết đứng một bên lo lắng suông, không giúp gì được. Hóa ra mấy mỹ nữ này đều không muốn cô nhúng tay vào. Tuy nhiên cũng có lúc các nàng nhờ cô hỗ trợ, ví dụ như thái rau…

 

Sở Phàm vốn cũng muốn vào giúp một tay, nhưng thấy tình thế như vậy lại thôi.

 

Một người đàn ông thông mình phải biết, lúc một đám phụ nữ túm tụm làm việc gì đó thì tốt nhất không cần xem vào.

 

Nếu không một khi chuyện này làm không xong, hắn sẽ phải hứng chịu tất cả các mũi dùi công kích, cho dù là hắn vô tội thế nào đi nữa, hắn vẫn bị nước bọt của các cô ả nhấn chìm, cho tới khi hắn phải nhận sai mới thôi. Nếu mà hắn muốn thanh minh, than ôi, trên đời việc không sáng suốt nhất là đấu khẩu với phụ nữ, mà cực kỳ không sáng suốt là lại đi đấu khẩu với một đám phụ nữ.

 

Đương nhiên, trừ phi anh cũng có tài ăn nói như Gia Cát Lượng thì hãy tới là đấu khẩu với một nhóm phụ nữ!

 

Sở Phàm thích ý nằm trên ghế ở bể bơi sân sau biệt thự, gió nhẹ thổi qua, mang tới cảm giác mát mẻ. Hắn ngước nhìn bầu trời đêm cao vời vợi, tâm tư bay về phía chân trời. Mặt trăng rằm trên bầu trời tựa như một khuôn mặt tươi cười, Sở Phàm giống như nhìn thấy Lâm Mộng Kỳ đang cười nhẹ với hắn. Nghĩ tới Lâm Mộng Kỳ hắn không khỏi buồn cười. Vị đại minh tinh nổi danh đại giang nam bắc này thật giống hệt một tiểu yêu tinh điêu ngoa tùy hứng, có khi lại giống một mỹ nhân nhu thuận dịu dàng. Nhưng cô cũng là một đại minh tinh tôn quý cao nhã, hào quang chói mắt!

 

Nhớ tới chuyện mình sắp trở thành vệ sĩ cận thân của đại minh tinh này, trong lòng Sở Phàm không khỏi nổi lên cảm giác chưa thích ứng nổi. Hơn nữa đại minh tinh còn nói buổi tối ngủ cần hắn ở bên che chở. Toát cả mồ hôi, hắn không tưởng tượng nổi một người đàn ông như hắn là sao có thể ngủ được bên cạnh vị đại minh tinh này? Yên tâm ngủ được sao? Không sợ miệng lưỡi thế gian à?

 

Có lẽ đây là hắn tự mình đa tình thôi, không chừng chẳng qua là Lâm Mộng Kỳ nói đùa với hắn.

 

– Một người nằm hưởng gió đêm, thoải mái ghê nhỉ!

 

Một giọng nói mềm mại đáng yêu chậm rãi truyền tới.

 

Sở Phàm không cần quay đầu lại cũng biết là ai rồi, hắn ngâm khẽ một tiếng:

 

– Gió mát trăng thanh, một mình dựa lan can, chẳng biết người nào tới, mờ ảo tựa hoa mai!
Tô Phỉ nói.

 

– Cháu cũng vậy, chúc dì Mi vĩnh viễn vẫn xinh đẹp mê người như thế này!

 

Trần Mộng Lâm cười hì hì nói.

 

Dì Mi trong lòng rất cảm động, cô cũng giơ chén lên nói:

 

– Cám ơn, cảm ơn mọi người. Bất kể dì ở đâu cũng sẽ nhớ tới mọi người. Và dì nhất định nhớ rõ nơi đây là nhà của dì, nhất định dì sẽ trở về!

 

Nói xong mọi người đều cạn chén. Đây gọi là “hôm nay có rượu hôm nay say”, cho nên đêm nay dù không uống được rượu cũng phải uống!

 

Sở Phàm giơ cái chén đã cạn sạch trong tay lên, cười nói.

 

Dì Mi ngồi cạnh Sở Phàm âm thầm nhéo hắn một cái, thấp giọng nói:

 

– Cái gì mà không uống được cũng phải uống, tôi thấy cậu rõ là có ý xấu, có mục đích, hừ!

 

Sở Phàm cười cười, cười đến mức trông vô cùng xấu xa. Hắn nhỏ giọng nói:

 

– Dì Mi quả nhiên là rất hiểu tôi. Đêm nay tôi nhất định không làm dì thất vọng!

 

Một câu nói này khiến khuôn mặt xinh đẹp như ngọc của dì Mi ửng hồng. Cô đương nhiên hiểu rõ ý tứ trong câu nói của Sở Phàm. Điều này khiến cô vừa chờ mong lại vừa do dự, không biết tại biệt thự Lam Hải có được cơ hội này không?

 

Chẳng lẽ dì Mi chưa từng nghe qua câu này sao?

 

Cơ hội đều do người ta tạo ra, mà chuyện này thì cứ giao cho Sở Phàm xử lý đi, cứ tin ở hắn!

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.