Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 181 Nhận nhiệm vụ của Lâm Mộng Kỳ – Botruyen
  •  Avatar
  • 46 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 181 Nhận nhiệm vụ của Lâm Mộng Kỳ

.

 

Dịch: Bigtet.

Nguồn: VGT

 

Dạng vệ sĩ nào là an toàn nhất?

Tất nhiên là làm vệ sĩ cho người tiểu nhân vật cấp thấp không có chút danh tiếng là an toàn nhất, bởi lẽ bình thường cũng chẳng có chuyện gì nguy hiểm xảy ra đối với những tiểu nhân vật đó cả. Mà những tiểu nhân vật như vậy lại cũng chẳng rỗi hơi mà đi thuê vệ sĩ, bởi lẽ điều đó không cần thiết.

Vậy làm vệ sĩ cho ai là nguy hiểm nhất?

Theo phân tích trước đó, vệ sĩ cho những đại nhân vật càng có danh tiếng càng nguy hiểm, ví dụ như vệ sĩ của tổng thống, vệ sĩ của các minh tinh, vân vân.

Không có gì phải nghi ngờ, Lâm Mộng Kỳ ở Trung Quốc, thậm chí trên toàn Châu Á có thể coi là minh tinh sáng giá, là một đại nhân vật hot tới bỏng tay. Mỗi ngày đều xuất hiện rạng ngời trên TV, hơn nữa vẻ ngoài xinh đẹp như yêu tinh. Đại mỹ nữ minh tinh như vậy dù đi tới đâu cũng có thể có nguy hiểm không thể đoán trước, ví dụ như cướp tài sản, bắt cóc, .v.v.. Thế nên làm vệ sĩ cho đại minh tinh này cũng là chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Trước đây Sở Phàm đã biết dì Mi nhờ hắn đi làm vệ sĩ cho bạn mình vài ngày. Đến lúc này hắn mới biết bạn của dì Mi lại là đại minh tinh đang được hâm mộ nhất trong nước – Lâm Mộng Kỳ!

Làm vệ sĩ cho đại mỹ nữ minh tinh như vậy không phải chuyện đùa đâu. Không nói tới chuyện vệ sĩ lúc nào cũng phải chịu đựng sự hấp dẫn từ sắc đẹp của cô, còn liên tục gặp phải các loại tình huống khẩn cấp cần ứng phó . v.v…

Nhưng nếu chỉ thế mà Sở Phàm thấy sợ thì hoàn toàn sai. Chỉ có điều, hắn cảm thấy đôi khi không cần mạo hiểm thì chẳng nên dính vào, còn lúc cần phải mạo hiểm thì dù biết rõ là phải chết cũng vẫn phải xông lên!

– Lâm Mộng Kỳ, khụ khụ, tôi cảm thấy gọi là tiểu yêu tinh thấy thuận miệng hơn, không biết gọi thế có được không?

Sở Phàm dùng chìa khóa khuấy chén cafe, nói.

– Đương nhiên không thành vấn đề, hơn nữa tôi thích anh gọi như vậy.

Lâm Mộng Kỳ nhiên hào phóng nói.

– Tiểu Sở, cậu thật hấp dẫn đó, phải biết cô ấy không dễ dàng nói chữ thích này đâu.

Dì Mi bên cạnh cười đầy thâm ý.

Lâm Mộng Kỳ mỉm cười cười, nói:

– Dì Mi thật là hiểu ý người khác. Cháu đúng là thích. Ha ha!

Sở Phàm cười cười nói:

– Tôi cũng có qua có lại. Tiểu yêu tinh, thực ra tôi cũng thích vậy!

 

Sở Phàm lên tiếng nói.

– Vậy sau khi công ty định ngày đi Nhật tôi sẽ thông báo cho anh, có được không?

Lâm Mộng Kỳ hỏi.

– Được, tốt lắm. Cô cho tôi phương pháp để liên hệ với cô đi.

Sở Phàm nói xong liền trao đổi số di động và email với Lâm Mộng Kỳ.

Sau đó ba người nói chuyện thêm một hồi, Lâm Mộng Kỳ tán gẫu tới thỏa thuê mới thôi. Có lẽ là do áp lực của thế giới giải trí quá lớn, ở chỗ làm không có khả năng nói chuyện được thoải mái như vậy nên có cơ hội gặp Sở Phàm và dì Mi mới tán gẫu thoải mái như vậy. Mà Sở Phàm cũng phát giác ra một minh tinh cao cao tại thượng như Lâm Mộng Kỳ lại giống như một cô bé hiền hòa hay nói, rất khác so với những minh tinh lạnh lùng cao ngạo.

Lúc này di động của Lâm Mộng Kỳ vang lên, cô nhìn số rồi nói:

– Ôi, người đại diện của tôi gọi. Xem ra tôi phải đi rồi. Lần này là tôi lẻn đi, hắc hắc.

Sở Phàm cũng cười nói:

– À, vậy để tôi đưa cô đi.

– Không cần đâu, xe tôi ở ngay phía trước thôi. Anh và dì Mi có việc gì cứ làm đi. Có chuyện gì tôi sẽ liên lạc với anh, được không?

Lâm Mộng Kỳ nói xong lại đội mũ, đeo kính mát lên, đứng dậy đi luôn.

– Tốt, vậy đi thong thả nhé!

– Dì Mi, cháu phải đi đây!

 

Lâm Mộng Kỳ chào dì Mi.

– Ừ, đi đi, rảnh rỗi nhớ gọi cho dì.

Dì Mi cười nói.

Lâm Mộng Kỳ mỉm cười rồi xoay người rời đi.

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.