Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 180 Hóa ra cô là đại minh tinh! – Botruyen
  •  Avatar
  • 45 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 180 Hóa ra cô là đại minh tinh!

.

 

Dịch: Bigtet.

Nguồn: VGT

 

Dì Mi đã quyết tâm hôm sau lên máy bay sang Pháp, đây đã là một sự thật không thể thay đổi. Đại tiểu thư và nhị tiểu thư sau khi hiểu được điều này cũng không cố nài ép nữa mà khiến dì khó xử. Đặc biệt là nhị tiểu thư đã không khóc nữa, chỉ có điều trên mặt cô toát lên nét buồn bã khiến dì Mi cũng cảm thấy đau lòng.

– Dì Mi, sau này dì phải về thăm cháu thường xuyên đó!

Nhị tiểu thư nói.

– Biết rồi, dì Mi nhớ mà!

Dì Mi chuyển chủ đề, nói:

 

– Được rồi, dì phải đi ra ngoài có chút việc. Tiểu Sở cũng phải đi theo dì.

– A, dì đi có chuyện gì? Sao lại phải đem cả Tiểu Ngốc Ngốc theo?

Nhị tiểu thư khó hiểu hỏi.

– Việc này cháu nghe chị cháu nói đi, bây giờ dì cũng không có thời gian giải thích với cháu. Hơn nữa không chừng về sau lại còn phải mượn anh Sở của cháu dùng vài ngày đó!

Dì Mi cười yêu kiều nói.

– Đáng ghét, anh Sở nào của cháu chứ? Cháu nghe vậy mà buồn nôn đây!

Nhị tiểu thư nín khóc mỉm cười.

– Nhìn cháu là biết nói trái lòng mình rồi. Thôi, không nói nữa, dì với tiểu Sở phải đi rồi, nếu không muộn mất.

Dì Mi nói xong đứng dậy nói với Sở Phàm:

 

– Tiểu Sở, đi thôi!

– Vâng!

Sở Phàm nói xong liền chào đại tiểu thư và nhị tiểu thư rồi lái xe đưa dì Mi ra ngoài.

– Dì Mi, chúng ta đi đâu đây?

Sở Phàm hỏi.

– Cậu còn việc nhớ tôi nhờ cậu chứ? Giờ tôi đưa cậu đi gặp mặt cô ấy đây.

Dì Mi nói.

– A, dì Mi có hẹn với cô ấy à, gặp ở đâu đây?

Sở Phàm hỏi.

– Hẹn ở quán Starbucks Coffee khu thương mại Nam Phủ, nào đi thôi.

Dì Mi nói.

Trên mặt tiểu yêu tinh cũng lộ thần sắc kích động. Không thể không bội phục trình độ diễn xuất của tiểu yêu tinh này. Rõ ràng buổi tối hôm đó cô ta đã biết thân phận Sở Phàm, vậy mà hôm nay còn ra vẻ vừa mới biết.

 

Dì Mi nhìn phản ứng của hai người hồi lâu mới cười nói:

– Hóa ra người biết nhau. Thế mà không nói sớm, làm ta lại phải làm trung gian cho hai người, đúng là không cần thiết.

– Dì Mi, cô hiểu lầm rồi. Cháu và hắn mới gặp nhau có một lần, là lần đua xe với hắn trên đường cao tốc.

Tiểu yêu tinh nét mặt biểu hiện khiến nam nhân muốn điên cuồng cười to.

– Lúc ấy là hơn nửa đêm, một cô gái xinh đẹp lại đua xe với tôi trên đường cao tốc, tôi còn tưởng gặp yêu quái chứ!

Sở Phàm ha hả cười nói.

– Thì cô ấy chính là tiểu yêu tinh. Trước kia vở kịch truyền hình “tiểu yêu tinh” gây sôi động đại giang nam bắc chính là do cô ấy diễn. Cho nên mọi người vẫn gọi cô ấy là tiểu yêu tinh.

Dì Mi cũng cười nói.

– Chính xác, chính xác, thảo nào đẹp như vậy!

Sở Phàm chép miệng tán thưởng.

– Dì Mi, hắn là người dì giới thiệu sao, sao không giống với miêu tả của dì lắm. Nhìn hắn khéo ăn nói như vậy, đâu có giống một người trung thực chứ!

Tiểu yêu tinh cười ha ha nói

– Khụ khụ, nói thế thì người câm điếc là trung thực nhất!

Sở Phàm ho khan hai tiếng, nói.

– Ha ha, tốt lắm. Tiểu Sở, tôi giới thiệu cho cậu một chút. Cô ấy là đại mỹ nữ tôi muốn cậu hộ tống vài ngày, đồng thời cũng là đại minh tinh Lâm Mộng Kỳ.

Dì Mi cười nói.

– Lâm Mộng Kỳ? Chính là cái người mà nhị tiểu thư nhờ dì Mi xin chữ ký lên đĩa nhạc à?

Sở Phàm thì thào tự nói, tiếp đó hắn vỗ đùi nói:

– Đúng rồi, thảo nào buổi tối hôm đó thấy cô tôi còn cảm thấy trông rất quen, giống như đã gặp ở nơi nào. Giờ mới nhớ ra là tôi thấy cô hát trên TV mấy lần rồi. Đáng chết thật, lúc ấy sao tôi lại không nhớ ra chứ!

Sau khi nghe Sở Phàm nói vậy, tiểu yêu tinh Lâm Mộng Kỳ trong lòng ẩn ẩn có một tia vui sướng. Ngay cả một người cực kỳ ít tiếp xúc với thế giới giải trí cũng biết tới mình, cô cười nói:

– Tôi cũng không nghĩ tới người mình gặp đêm đó lại là người dì Mi giới thiệu cho tôi làm vệ sĩ. Xem ra đây đúng là duyên phận.

– Tôi cũng không ngờ, hóa ra cô lại là đại minh tinh!

Sở Phàm chân thành nói.

Lâm Mộng Kỳ cười cười, khóe miệng tuyệt đẹp cong lên khiến cho người ta có cảm giác như đang ngắm người đẹp trong tranh vậy, giờ phút này Lâm Mộng Kỳ rõ ràng đã không còn là tiểu yêu tinh điêu ngoa xảo quyệt mà lại mang vẻ đẹp thuần khiết động lòng người!

Để cho đại minh tinh Lâm Mộng Kỳ xuất hiện, ấy, về sau tất nhiên là không thiếu những cảnh của Sở Phàm và cô. Tuy nhiên bản thân tác giả “tâm hồn thuần khiết, hành văn dâm đãng”, viết tới những đoạn các nhân vật “diễn xuất”, mong bạn đọc cũng giữ tầm hồn thuần khiết để thưởng thức, hắc hắc!

 

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.