Cận Chiến Bảo Tiêu – Chương 178 Sự nhờ cậy của dì Mi – Botruyen
  •  Avatar
  • 49 lượt xem
  • 4 năm trước

Cận Chiến Bảo Tiêu - Chương 178 Sự nhờ cậy của dì Mi

Đêm dài nhiều lãng mạn.

Giờ phút này Sở Phàm và dì Mi ôm chặt nhau mà ngủ. Hai người không nhúc nhích, chỉ có điều trên mặt bọn họ thể hiện cảm giác thật thoải mái, dường như là đang hưởng thụ thời khắc đầy tuyệt vời này.

Đúng vậy, bọn họ đang hưởng thụ, hưởng thụ lẫn nhau, thân thể dung hợp lại cùng một chỗ, cái loại cảm giác này thật tuyệt vời. Hóa ra phía dưới của Sở Phàm và phía dưới của dì Mi vẫn còn chưa tách ra, vẫn là đang cùng gắn liền một chỗ. Tuy nhiên Sở Phàm và dì Mi đều không muốn cử động, rõ ràng bọn họ cứ như vậy ôm nhau mà ngủ. Lúc này bọn họ phát hiện ra như vậy cũng rất thoải mái, cũng là một loại tình thú rất mỹ diệu.

– Mấy giờ rồi?Dì Mi đột nhiên hỏi.

Sở Phàm cầm lấy điện thoại di động trên bàn thấy bây giờ đã gần 6h sáng. Hắn đáp:-Sáu giờ!

-Ôi, đã sáu giờ rồi à? Thật nhanh quá! Tiểu Sở, anh không thể nằm ở trong này thêm nữa. Để Tiêm Tiêm và Tiểu Vân bọn nó nhìn thấy được sẽ không hay lắm đâu!Dì Mi nói.

-Nhưng mà anh khống muốn rời khỏi em!Sở Phàm có vẻ lưu luyến không muốn rời.

-Đồ ngốc, không phải là đang còn có tối nay sao?Dì Mi nũng nịu nói.

-Đúng vậy, còn đêm nay nữa cơ mà.Sỡ Phàm nói xong dùng sức co dúm người lại.

“Ối!” dì Mi kêu to một tiếng, cô thở hổn hển nói:-Được rồi, để dành sức lực lại cho tối nay đi, được không?

-Nhưng mà hiện tại anh như thế này thì làm sao bây giờ?Sở Phàm nhìn mình đang như cái cột trụ, không kìm được hỏi.

-Ghét anh thật. Thật là oan gia của em mà. Để em dùng miệng giúp anh giải quyết đi!Dì Mi nói xong cúi người xuống.

-Mi, em thật tốt!Xong việc Sở Phàm ôm dì Mi nói.
-Đồ ngốc ạ. Nếu có một ngày em nhớ tới anh, em vẫn sẽ quay trở về cơ mà.Dì Mi cười nói.

-Nhất định đấy, nếu em nói mà không giữ lời thì không chừng anh mắc bệnh tương tư đấy.Sở Phàm cười cười.

-Xì, bên cạnh anh nhiều mỹ nữ vây xung quanh như vậy, anh sao mà bị bệnh tương tư được? Có quỷ mà tin à?Dì Mi lầu bầu.

-Các cô ấy khác với Mi. Mi là độc nhất vô nhị, không có một người phụ nữ nào so sánh về vẻ thành thục quyến rũ được, đặc biệt là công phu trên giường, cực kỳ lợi hại.Sở Phàm cười nói.

-Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!Dì Mi nói xong liền dùng sức đấm Sỡ Phàm không ngớt, mặt cô ửng hồng lên mãi, giống như đóa hải đường thẹn thùng, vô cùng xinh đẹp.

-Đúng rồi, Mi à, ngày mai em đi rồi sao còn chưa nói với mấy người đại tiểu thư?Sở Phàm hỏi.

-Còn chưa nói, đang tính trở về nói chuyện với mấy đứa ấy, khẳng định là mấy đứa không chịu đâu. Đặc biệt là Tiểu Vân, con bé này thể nào cũng sẽ khôngbuông tha, muốn em ở lại.Dì Mi cười nói.

-Còn có anh, anh cũng sẽ không đồng ý buông tha em để em rời đi đâu.Sở Phàm nói.

-Tiểu Vân mấy năm nay thay đổi thật ghê gớm. Mới năm đó là một đứa bé thế mà hiện tại đã trở thành một mỹ nữ xinh đẹp như chị của nó rồi. Tiểu Sở, trong lòng anh đã có ý tưởng gì với Tiểu Vân rồi?Dì Mi cười cười, giảo hoạt nhìn Sở Phàm.

-Anh, anh…Sở Phàm nhất thời nghẹn lời, không biết nói cái gì cho phải.

Nhìn Sở Phàm như vậy, dì Mi không nhịn nổi che miệng nở nụ cười.

Sở Phàm phát hiện ra tâm địa gian giảo của mình về căn bản không thể trốn nổi hai mắt của dì Mi. Dì Mi thật sự là một cô gái xinh đẹp thông minh chín chắn và rộng rãi. Cô biết rõ các suy nghĩ trong lòng Sở Phàm nhưng chính mình lại hiến dâng tất cả cho Sở Phàm, lại còn bao dung cho các vị trí của cô gái khác trong lòng Sỡ Phàm, khuyến khích Sở Phàm theo đuổi đại tiểu thư. Dường như chính cô nguyện ý chỉ làm hồng nhan tri kỷ của Sở Phàm thôi chứ không mưu cầu danh phận.

Sở Phàm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải luôn quý trọng dì Mi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.