Buổi tiệc rượu mừng công kết thúc cũng chính là thời điểm bắt đầu bữa tiệc tối. Tập đoàn Quốc Cảnh tổ chức buổi tiệc tối vì mong muốn các vị khách mời được vui chơi thoải mái tại khách sạn Long Hoa và dự định đặt phòng cho một số người có cấp bậc quản lý trở lên nghỉ ngơi qua đêm ở đây.
Kỷ Tiêm Tiêm là thiên kim tiểu thư của chủ tịch đồng thời là Tổng tài khu Hoa Bắc đương nhiên được sắp xếp một phòng tổng thống.
Dì Mi nói:
– Tôi đi gặp lễ tân lấy chìa khóa. Cậu đưa Tiêm Tiêm lên phòng 1088 trước đi.
– Đồng ý!
Sở Phàm nói xong liền đỡ đại tiểu thư dậy đi thang máy đi lên tầng trên. Người phục vụ khách sạn hướng dẫn bọn họ tới cửa phòng 1088.
Đợi một lát sau dì Mi cũng lên tới nơi. Cô cầm chìa khóa cửa mở cửa phòng, Sở Phàm liền dìu đại tiểu thư vào trong. Phòng 1088 là phòng dành cho tổng thống nên các thiết bị nội thất cực kỳ xa hoa. Sở Phàm dìu Kỷ Tiêm Tiêm tiến vào, đỡ nàng nằm xuống tấm nệm mềm mại rộng thênh thang trên giường. Dì Mi mỉm cười nói:
– Cậu ra ngoài trước đi, để tôi thu xếp cho Tiêm Tiêm để giúp nó ngủ ngon.
Sở Phàm nghe vậy liền đi ra ngoài đợi.
Dì Mi cởi giầy, cởi bộ lễ phục trên người Kỷ Tiêm Tiêm và thay vào bằng bộ áo ngủ giúp cho nàng cảm thấy dễ chịu hơn. Cô còn chỉnh lại điều hòa cho nhiệt độ thích hợp rồi mới đóng cửa lại rời khỏi phòng.
Sở Phàm thấy dì Mi đi ra ngoài thì hỏi:
– Đại tiểu thư đã ngủ chưa?
– Uhm, nó đã ngủ rồi. Tôi cũng khóa trái cửa phòng nó lại để tránh trường hợp bất trắc.
Dì Mi tiếp tục nói:
– Tất cả các phòng từ 1085 đến 1088 đều là phòng chúng ta đặt trước. Ban đầu sắp xếp anh ở phòng 1085, tôi ở phòng 1086. Tiểu Vân và Tiểu Phi, Tiểu Lâm ở phòng 1087. Tiêm Tiêm ở phòng 1088.
– Nhị tiểu thư và các bạn cô ây đang còn ca hát ở dưới. Tôi phải ở cạnh đến lúc các cô ấy nghỉ ngơi mới được.
– Có chuyện gì vậy dì Mi?”
– Tôi, quần áo lót của tôi đặt ở đầu giường quên cầm vào. Cậu có thể lấy giúp tôi được không?
Dì Mi giọng điệu có chút do dự nói.
Tim Sở Phàm nhảy mạnh. Một chút sau, khoảng hai ba giây đồng hồ hắn mới hồi phục lại tinh thần. Hắn vội vàng nói:
– Được, được!
Hắn đi lại bên cạnh đầu giường quả thực nhìn thấy bộ đồ nội y màu đen của dì Mi. Hắn có chút run rẩy đưa hai tay cầm lấy. Trong nháy mắt hắn cảm giác thấy mình đã ôm chặt cả người dì Mi vào ngực. Bởi hắn đã ngửi thấy một hương vị, một hương vị rất quen thuộc trên thân thể dì Mi từ trong bộ nội y này.
– Dì Mi, cô hé chút cửa. Tôi đem quần áo cho cô đây.
Sở Phàm nói.
Cửa phòng tắm thoáng mở ra một khe hở, một đôi bàn tay ngọc búp măng vươn ra. Sở Phàm vội vội vàng vàng cầm bộ nội y đặt vào tay dì Mi. Tiếp theo Sở Phàm nhìn qua cửa kính plastic
– Cám ơn cậu!
Giọng điệu du dương của dì Mi truyền ra.
– Không sao, không cần cảm ơn, không cần cám ơn.
Sở Phàm nói.
Lúc này Sở Phàm phát giác nhịp tim mình đập thật nhanh, hô hấp dường như đã trở nên dồn dập. Phải biết rằng cách cánh cửa trước mắt này phía sau là cơ thể thuần thục của dì Mi..