Tất cả mọi người đều hít sâu một hơi lạnh lẽo, nàng không những chưa được cho
phép đã xông vào phòng họp, mà còn dám kêu cả họ lẫn tên của Hoắc tiên sinh.
Việc này…
Trong mắt Hoắc Thiên Kình từ từ nổi lên một ý cười, nhìn vẻ mặt giận dữ của Úc
Noãn Tâm rồi đứng dậy.
Trợ lý riêng lo lắng liếc nhìn cô gái nhỏ này một cái, nàng ta thật sự không
biết trời cao đất rộng là gì.
“Cuộc họp đến đây kết thúc! Còn nữa…”
Hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn nhân viên vừa báo cáo với hắn một chút, ánh mắt
mạnh mẽ bức người:”Trưởng ban Bỉ Đắc, anh báo cáo sai một số liệu, là tăng lên
9.61% chứ không phải 9.16%. Có những sai phạm tôi chỉ bỏ qua một lần!” Nói
xong liền đi về phía Úc Noãn Tâm, vươn tay ra ôm nàng vào lòng rồi rời đi.
Trong phòng họp, sắc mặt của trưởng ban Bỉ Đắc đã trở nên trắng bệch, còn các
quản lý khác lại đang sôi nổi suy đoán mối quan hệ giữa Hoắc tiên sinh và nữ
minh tinh này.
“Buông tôi ra!”
Vừa vào phòng tổng tài, Úc Noãn Tâm liền cố sức đẩy Hoắc Thiên Kình ra, trong
mắt rõ ràng mang theo vẻ chán ghét giống như nhìn thấy ôn dịch.
Hoắc Thiên Kình buông cánh tay đang bị nắm chặt của nàng ra, xoay người ngồi
xuống ghế tổng tài, cả người dựa vào lưng ghế, thong thả nhìn nàng.
“Tất cả đều là kế hoạch của anh, đúng không?”
Úc Noãn Tâm thấy chính mình thật buồn cười, vốn còn định đến đây cầu xin hắn
buông tha cho Lăng Thần, hắn chính là người khởi xướng làm sao có thể buông
tha cho Lăng Thần được?
“Tài liệu mà Phương Nhan nhìn thấy chính là anh cố ý để quên, còn anh đang chờ
thời cơ đánh Lăng Thần vào nơi vạn kiếp bất phục!”
Hoắc Thiên Kình nhìn đôi mắt đang giận dữ của nàng, cười cười, đáy mắt lướt
qua một tia khen ngợi.
“Vậy em nói xem, tiếp theo tôi sẽ đối phó với vị hôn phu của em như thế nào
đây?”
“Anh muốn nhắm đánh vào Tả Thị!” Úc Noãn Tâm nói thẳng.
Hoắc Thiên Kình nghe xong, đôi môi mỏng từ từ cong lên, hắn đứng dậy từng bước
một đi tới trước mặt Úc Noãn Tâm, giơ tay lên
“Noãn, tôi thật vui vì em không phải là một bình hoa!”
Ngón tay thon dài dường như mang theo quyến luyến, khẽ vuốt ve khuôn mặt nàng,
lại bị nàng quay đầu tránh né, chau mày hiện lên một chút chán ghét.
“Hoắc Thiên Kình, anh tỉ mỉ thiết kế tất cả những chuyện này không phải là
muốn đánh bại Lăng Thần sao? Anh đã đoán chắc tôi sẽ tới nơi này tìm anh, như
vậy cho thấy anh còn có mục đích khác!”
Hoắc Thiên Kình nở nụ cười.
“Thực sự là một cô gái thông minh, em nói đúng, tôi còn có mục đích khác!”
Úc Noãn Tâm giương mắt nhìn hắn, đôi mắt trong veo lóe lên vẻ cảnh giác và
phẫn nộ.
“Không ngại nói cho em một chút về kế hoạch tiếp theo của tôi!” Hoắc Thiên
Kình giơ tay nâng cằm nàng lên, cúi người ép sát, trong nháy mắt mùi long đản
hương thoang thoảng lan tới hơi thở của nàng…
“Sau khi Tả Lăng Thần nhìn thấy giá đấu thầu của tôi, dựa vào tính cách của
hắn nhất định sẽ dùng cái giá chỉ cao hơn một triệu để trúng thầu, nhưng hạng
mục này vốn đầu tư rất lớn, hắn trúng thầu cũng có nghĩa là một lượng tiền vốn
rất lớn đã bị kiềm chế, đương nhiên, hắn hoàn toàn có thể thông qua thị trường
chứng khoán tiến hành điều tiết khống chế, tin tức Tả Thị trúng thầu vừa
truyền ra, giá cổ phiếu tất nhiên sẽ tăng theo, nhưng mà tôi kịp thời tiết lộ
tin tức giá yết định của Hoắc thị bị lộ, phòng điều tra thương nghiệp nhất
định sẽ nhúng tay vào điều tra, cứ như vậy, cổ phiếu đang lên của Tả Thị tất
nhiên sẽ nhanh chóng rớt giá một cách thê thảm, còn Hoắc Thị hoàn toàn có thể
âm thầm mua vào hàng loạt cổ phiếu bị Tả Thị rao bán trên thị trường, không
cần nhiều, chỉ cần 25%, em có biết con số này có ý nghĩa gì không?”
Úc Noãn Tâm cảm giác được trong lòng rét lạnh, kể cả lưng cũng đều cảm thấy
lạnh cóng, nàng nhìn chằm chằm vào Hoắc Thiên Kình, chờ hắn nói hết.
Đôi môi của Hoắc Thiên Kình gần như chạm vào môi nàng, nàng thấy được sự lạnh
lùng và tàn nhẫn tỏa ra từ mắt của hắn, hắn gằn từng tiếng nói: “25% có nghĩa
từ nay về sau Tả Thị sẽ bị Hoắc Thị thôn tính, mà tôi sẽ trở thành cổ đông lớn
nhất của Tả Thị!”
“Lăng Thần sẽ không để cho anh thực hiện được!”Úc Noãn Tâm trong lòng run lên,
nàng lạnh lùng nhìn hắn, cũng gằn từng tiếng trả lời.
Hoắc Thiên Kình giống như bị lời của nàng chọc cười, đứng dậy, lúc nhìn về
phía nàng lần nữa thì trong mắt đã khôi phục vẻ trầm tĩnh vốn có
“Tôi biết hắn đã công bố ra ngoài tin tức đầu tư giai đoạn đầu, hắn cũng chỉ
có thể làm như vậy, nếu không làm sao ổn định được thị trường cổ phiếu?”
“Sở dĩ Lăng Thần làm như vậy còn có một nguyên nhân, đó chính là anh ấy căn
bản sẽ không rơi vào vụ kiện tội phạm thương nghiệp!” Úc Noãn Tâm lãnh đạm nói
thêm một câu.
Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, lắc lắc đầu ra vẻ tiếc nuối: “Sở dĩ hắn chưa có
việc gì, chỉ là vì tôi chưa đem chứng cứ trực tiếp trình lên!”
Cái gì?
Úc Noãn Tâm nghe xong thân thể run lên, không thể tin nổi nhìn Hoắc Thiên
Kình.
Dường như hắn đã sớm dự đoán được nàng sẽ có phản ứng như vậy, cong miệng một
cách hài lòng, cầm lấy một tài liệu trên bàn giơ lên
“Đây là chứng cứ Tả Thị thu được giá yết định của Hoắc Thị, chỉ cần giao cho
phòng điều tra thương nghiệp, tôi nghĩ bọn họ sẽ rất vui vẻ tiếp tục điều
tra!”
Úc Noãn Tâm nhìn tài liệu trong tay hắn, biết hắn không có bịa đặt! Người đàn
ông này trù tính lâu như vậy, sao có thể không giữ lại lợi thế. Nghĩ tới đây,
rốt cục nàng đã hiểu rõ tất cả…
“Hoắc Thiên Kình, anh không có đem chứng cứ này giao cho phòng điều tra thương
nghiệp mà lại chờ tôi tới, chẳng qua là anh muốn ép tôi rời xa Lăng Thần, làm
cho anh ấy càng rơi sâu vào tuyệt vọng hơn nữa!”
“Không sai, em rất thông minh, chỉ cần em ngoan ngoãn quay lại bên cạnh tôi,
rời xa Tả Lăng Thần trở thành người của Hoắc Thiên Kình tôi, tất cả đã qua tôi
sẽ không truy cứu nữa!” Hoắc Thiên Kình bỡn cợt nhìn nàng, ánh mắt tham lam
như dã thú.
“Nếu như tôi cự tuyệt thì sao?” Úc Noãn Tâm tin rằng người đàn ông này rất khó
đối phó, lạnh lùng nói.
“Em hoàn toàn có thể thử xem, tôi nghĩ nếu như em thực sự muốn cãi lại ý của
tôi, như vậy Lăng Thần của em cả đời này đều phải ở trong tù!” Hoắc Thiên Kình
cười rất thoải mái nhưng lại khiến cho người ta sợ hãi không thể xem thường…
Lòng Úc Noãn Tâm theo tiếng nói của hắn mà đập “thình thịch”một tiếng
“Anh có ý gì?”
Nếu như đơn giản chỉ là để lộ bí mật thương nghiệp, loại tình huống này chỉ
cần mời luật sư biện hộ thì có thể không cần lo lắng, đến lúc đó chỉ cần nộp
tiền phạt là được, nhưng Hoắc Thiên Kình nói vậy chẳng lẽ còn có sự tình gì
khác?
“Noãn, tôi là một người làm ăn, tất nhiên trước khi làm việc gì sẽ lo lắng chu
toàn tất cả, chuyện gì đối với tôi có lợi thì tôi sẽ lại càng lợi dụng ”
Hoắc Thiên Kình ném tài liệu trong tay sang một bên, cười cười nói: “Ở đây
không đơn giản chỉ là chứng cứ để lộ bí mật thương nghiệp, còn có chứng cứ Tả
Lăng Thần hợp tác với tổ chức rửa tiền quốc tế! Noãn, tổ chức rửa tiền quốc tế
luôn bị phòng điều tra thương nghiệp coi là đối tượng truy nã, tôi nghĩ việc
ấy em không thể không biết.”
Úc Noãn Tâm hô hấp trở nên dồn dập, nàng không nói lời nào tiến lên mở tài
liệu ra.
Quả nhiên đúng theo như lời hắn nói, trong tài liệu có ghi chép tường tận tất
cả hoàn cảnh và số liệu giao dịch, mà lần này Tả Lăng Thần không ngờ lại bị
cuốn vào trong đó.
Sao có thể như vậy?
“Soạt” Nàng đóng tài liệu lại, đôi mắt đẹp lộ vẻ kiên định: “Lăng Thần anh ấy
sẽ không biết rõ mà còn cố tình vi phạm đâu!”
“Thật là một cô gái ngốc…”
Hoắc Thiên Kình tựa như trìu mến nhìn nàng, sau một phút từ phía sau ôm lấy
nàng, khuôn mặt anh tuấn cúi xuống, đôi môi ám muội để bên tai nàng: “Trên
thương trường không có ai là trong sạch, tôi là như vậy, Tả Lăng Thần cũng sẽ
là như vậy, em cho là chồng sắp cưới của em là thiên sứ cao cao tại thượng
sao? Không ngại nói cho em biết, Tả Lăng Thần cũng giống như tôi, chúng tôi
đều cùng là một loại người, để thu được lợi ích sẽ không từ vận dụng các loại
thủ đoạn, thậm chí là giết người!”
Thân thể của Úc Noãn Tâm run lên, không biết là do hắn ôm hay bởi vì lời hắn
nói…
“Anh nói dối…” Nàng không tin Lăng Thần là người tàn nhẫn như vậy.
“Em có thể cho rằng tôi nói dối, không sao cả, thế nhưng tôi muốn nói cho em
biết, hạng mục này trên thực tế là tổ chức rửa tiền quốc tế lợi dụng một công
ty ma, thông qua quan hệ vương thất để tổ chức đấu thầu, lợi nhuận thu được
tất nhiên là vô hạn, Tả Lăng Thần biết rõ nguồn gốc của hạng mục này mà vẫn
hợp tác, đây là tác phong của hắn. Cũng đúng, nếu như không có những chứng cứ
và tư liệu này, bất kỳ ai cũng không thể làm gì Tả Lăng Thần được!”
Bàn tay to lớn của Hoắc Thiên Kình vẫn ôm chặt nàng như cũ, ***g ngực cứng rắn
dán vào sau lưng nàng, không khỏi làm nàng cứng đờ…
Nàng biết, nếu hắn nói cho nàng những thứ này, nhất định đã nắm chắc thắng
lợi! Lúc trước trong lòng nàng vẫn cho rằng chuyện này là do Phương Nhan dựng
lên, cho dù Hoắc Thiên Kình muốn đối phó Tả Lăng Thần, nàng cho rằng hắn cũng
không có khả năng quá tuyệt tình, bởi vì Phương Nhan là vợ chưa cưới của hắn,
lẽ nào hắn có thể đem vợ chưa cưới của mình đưa vào tù sao?
Nhưng nàng trăm tính ngàn tính cũng không qua được Hoắc Thiên Kình đa mưu túc
trí, lòng dạ của hắn sâu tới mức nào rốt cuộc hôm nay nàng đã được lĩnh giáo!
Không sai, chỉ dựa vào việc để lộ bí mật thương nghiệp thì có thể tạo cho Lăng
Thần bao nhiêu đả kích đây?
Hắn muốn chính là triệt tới cùng!
Úc Noãn Tâm lẳng lặng đứng đó, tuy rằng tay nàng đang khẽ run run, tuy rằng
nàng rất muốn lập tức đẩy Hoắc Thiên Kình ra mà rời khỏi nơi đây, nhưng nàng
cố kìm nén. Hoắc Thiên Kình người này làm việc luôn luôn tàn nhẫn, đúng là
nàng có chút lo sợ nếu lỡ như nàng phá cửa ra ngoài, hậu quả của Lăng Thần sẽ
như thế nào đây.
Nếu hắn đã cố tình đợi nàng đến, sẽ không từ bỏ ý đồ!
“Noãn, tôi giữ lại chứng cứ không có đưa ra, nguyên nhân là vì em!”
Hắn ôm sát thân thể nàng, đôi môi gợi cảm nhẹ nhàng phủ lên vành tai xinh xắn
của nàng, giọng nói trầm thấp cũng mang theo tiếng nỉ non.
“Tả Lăng Thần có thể kinh doanh Tả Thị của hắn như cũ hay không, hoàn toàn do
em quyết định…”
Trong mắt Úc Noãn Tâm dần dần tràn ngập giá rét, loại giá rét này từ trong
lòng nàng chậm rãi thẩm thấu ra đến bên môi, biến thành nụ cười lạnh…
“Tôi chỉ là công cụ để anh đả kích Lăng Thần mà thôi, tuy tôi không biết rốt
cuộc anh và Lăng Thần có cừu hận gì, nhưng tôi biết nỗi hận của anh đối với
anh ấy cho dù anh ấy ngồi tù cả đời cũng không thể tiêu hết, anh muốn cho anh
ấy cả đời sống trong đau khổ, cho nên không ngừng cướp đi hạnh phúc vốn thuộc
về anh ấy.”
Nàng xoay người, nhìn hắn không chớp mắt, chậm rãi phun ra một câu: “Tôi nghĩ
Phương Nhan cũng từng thuộc về Lăng Thần đúng không?”
Nàng không phải kẻ ngốc, sự quan tâm của Phương Nhan đối với Lăng Thần đã vượt
quá mức bạn bè bình thường, làm sao một người phụ nữ có thể tình nguyện tổn
thương chồng sắp cưới của mình chỉ bởi muốn đi giúp đỡ một người bạn? Chỉ có
thể có một nguyên nhân, đó chính là trong lòng Phương Nhan tồn tại sự áy náy
đối với Tả Lăng Thần!
Vì sao cô ấy lại áy náy, nghĩ đến đây cũng chỉ có một điểm, đó chính là bọn họ
đã từng là người yêu!
Khi Noãn Tâm ý thức được điều ấy thì lòng của nàng mơ hồ đau đớn, nàng biết
Lăng Thần rất yêu mình, thế nhưng mọi phụ nữ đều sẽ để ý đến việc trong lòng
người đàn ông mà mình yêu nhất đã từng yêu một phụ nữ khác…
Trong giây lát, trong mắt của Hoắc Thiên Kình lướt qua một tia phức tạp, giống
như đối với tiếng than của nàng hoặc là đối với dũng khí của nàng có vài phần
khen ngợi.
Thấy hắn không nói, Úc Noãn Tâm đột nhiên nở nụ cười, nhưng lại là một nụ cười
lạnh thấm đến xương tủy…
“Trước đây là Phương Nhan, bây giờ là tôi! Đối với anh mà nói, hạnh phúc của
Tả Lăng Thần chính là bất hạnh lớn nhất của anh, cho nên anh phải cướp đi từng
thứ một! Hoắc Thiên Kình, anh thực sự rất đáng thương! Nếu như tôi là anh tôi
thà nhảy lầu tự tử, mà thôi…” Nàng giả vờ nhìn hắn tiếc rẻ, lại tiếp tục nói:
“Phụ nữ bên cạnh anh đều là công cụ ấm giường, người phụ nữ duy nhất muốn cưới
cũng là công cụ dùng để trả thù người khác, cả đời này anh nhất định phải cô
độc, bởi vì anh căn bản không hiểu yêu, căn bản không hiểu “tình là cái gì” ”
Lời của nàng còn chưa nói xong, cằm đã bị bàn tay to của hắn hung hăng nắm
chặt lấy, mạnh đến nỗi nàng muốn chảy nước mắt, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng,
dùng ánh mắt tràn đầy tức giận lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn.
Nàng biết những lời này đã chọc giận tới hắn, không khó để nhận ra điều đó từ
ánh mắt đột nhiên trở nên cực kỳ âm hàn cùng chiếc cằm cứng ngắc của hắn. Nàng
cố gắng buộc bản thân không nên sợ hãi, tuy nhiên nàng rõ ràng cảm nhận được
khí tức nguy hiểm càng ngày càng dày đặc bao phủ toàn thân hắn…
Tiếng chuông cảnh báo đột nhiên vang lên trong lòng Úc Noãn Tâm, nàng nói đúng
lòng hắn rồi đi? Nhìn dáng vẻ như ma vương chuyển thế, lạnh lùng đáng sợ này
của hắn, tốt nhất là bây giờ hắn bóp chết nàng đi, bằng không sau này nàng
nhất định sẽ không để hắn sống yên ổn!
Ngay lúc nàng cho rằng hắn sẽ đánh mình thì Hoắc Thiên Kình lại buông cằm nàng
ra, đột nhiên cong miệng từ từ cười lớn, mạnh mẽ áp sát vào, hơi thở nam tính
lạnh lẽo lập tức bao phủ xung quanh Úc Noãn Tâm.
“Anh muốn làm gì?”
Úc Noãn Tâm kinh hãi, bộ dáng này của hắn còn đáng sợ hơn vẻ tức giận vừa rồi,
lưng nàng lập tức cứng đơ, vẻ cảnh giác trên mặt sớm đã thay thế vẻ lạnh lùng
vừa nãy!
“Tôi làm em căng thẳng sao? Vừa rồi không phải em nói rất dũng cảm sao?” Biểu
tình chống đối của Úc Noãn Tâm ở trong mắt của Hoắc Thiên Kình lại là một loại
khiêu chiến không lời!
Sao chứ?
Hắn khiến nàng chán ghét như vậy sao?
“Em đã đoán được quan hệ trước kia của Phương Nhan và Tả Lăng Thần, vậy nên
hiểu rõ, Hoắc Thiên Kình tôi có thể làm được lần đầu tiên, dĩ nhiên cũng có
thể làm được lần thứ hai!”
Bên môi Hoắc Thiên Kình nở ra một nụ cười “ngây thơ vô hại”, đôi mắt lóe ra
tia sáng sắc như mắt chim ưng:”Cho nên đừng cố gắng khiêu chiến tính nhẫn nại
của tôi, tôi đã nói sẽ cho em một cơ hội cuối cùng! Tả Lăng Thần ngồi tù hay
là vững vàng ngồi ở vị trí chủ tịch của hắn, vậy phải xem em rồi!”
Úc Noãn Tâm nghe xong, trái lại chỉ là lẳng lặng nhìn hắn, lửa giận trong nháy
mắt đã biến mất, khuôn mặt xinh đẹp im lặng như một pho tượng làm bằng ngọc,
sau một lúc lâu, rốt cuộc nàng nhếch môi, nhưng đó là một nụ cười gượng gạo
châm chọc…
“Hoắc Thiên Kình, anh đã có được thứ anh muốn, tôi còn có thể có lựa chọn nào
khác sao? Khi tôi bước vào căn phòng làm việc này thì có nghĩa tôi đã thua
rồi!”
Giọng của nàng trở nên cực kỳ bình tĩnh và lý trí, gằn từng tiếng mà nói: “Tôi
đáp ứng anh rời xa Lăng Thần, ở bên cạnh anh một năm! Nhưng anh phải thực hiện
lời hứa của mình, đem những chứng cứ này tiêu hủy!”
Úc Noãn Tâm nói xong, cứ tưởng rằng Hoắc Thiên Kình sẽ gật đầu, chợt thấy bàn
tay to của hắn vẫy qua, lắc đầu cười nhẹ.
Tim nàng đập không ngừng, hắn còn muốn làm cái gì? Nàng đã ra một quyết định
mà cả đời này chính mình cũng không tha thứ được rồi, hắn dĩ nhiên lại cự
tuyệt?
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Cô bé ngoan, hiện tại tôi muốn không chỉ là một năm!” Hoắc Thiên Kình thở
dài, hơi thở nóng bỏng phun lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, ngữ khí tuy nhẹ
nhưng khiến nàng hoàn toàn tuyệt vọng.
“Trở thành người đàn bà của tôi… Ở lại bên cạnh tôi, cho đến khi tôi chán mới
thôi!”
Hắn tới gần nàng, tiếng nói ma mỵ chậm rãi buông xuống, “Nói khó nghe một
chút, em chính là nhân tình của tôi, lúc nào buông tha cho em còn phải xem tâm
trạng của tôi, có lẽ là cả đời!”
Tuy rằng ngay cả hắn cũng không biết quyết định này đến tột cùng là xuất phát
từ nguyên nhân gì, nhưng hắn biết một điều thân thể của người phụ nữ này khiến
hắn thèm nhỏ dãi không quên, đã như vậy, hắn sẽ không ủy khuất nhu cầu của bản
thân!
Lời của Hoắc Thiên Kình rốt cục đã thành công đánh tan vẻ lạnh lùng bình tĩnh
trong mắt Úc Noãn Tâm
Nàng đột nhiên trợn to đôi mắt đẹp, vẻ mặt không thể tin nổi: “Hoắc Thiên
Kình, sao anh có thể lật lọng như vậy? Lần trước rõ ràng anh đã nói chỉ là một
năm, là anh nói sẽ cho tôi một cơ hội cuối cùng! Anh dựa vào cái gì mà phủ
định lời mình đã nói?”
Hoắc Thiên Kình không giận mà còn cười, bên môi nở một nụ cười cuồng dã: “Dựa
vào việc tôi đã để ý em rồi…”
Tiếp đó, đôi môi của hắn vô cùng thân thiết dời đến cánh môi hồng của nàng,
dán sát vào môi nàng, ái muội nói nhỏ: “Đột nhiên tôi cảm thấy thời gian một
năm dường như quá ngắn, có trách thì nên trách cơ thể của em quá mê người đi,
mà theo như lời tôi nói cho em một cơ hội cuối cùng hẳn là đúng rồi, cho em cơ
hội cuối cùng cầu xin tôi! Tôi không chỉ muốn em ở lại bên cạnh tôi, còn muốn
em cam tâm tình nguyện ở lại!”
“Hoắc Thiên Kình, anh không nên quá đáng, tôi đã đáp ứng anh rời xa Lăng Thần,
anh không có quyền yêu cầu hơn nữa!” Úc Noãn Tâm hận đến nghiến răng, trong
mắt lộ vẻ hận ý.
“Đương nhiên là tôi có quyền!”
Hoắc Thiên Kình nghe vậy, hắn cúi đầu cười ra tiếng, tiếng cười hùng hậu vang
vọng trong ***g ngực: “Lợi thế trong tay tôi rất nhiều, tỷ như có liên quan
đến phim nóng của em, tỷ như tiền đồ của Lăng Thần…”
“Nếu như tôi không đáp ứng thì sao?”
Nàng cắt đứt lời hắn, nâng mắt nhìn hắn, ánh mắt dũng cảm và kiên định: “Cùng
lắm thì tôi đem chuyện này nói cho Lăng Thần, anh ấy yêu tôi, dĩ nhiên sẽ
không cho anh thực hiện được, cho dù phim nóng phát ra ngoài thì thế nào? Cùng
lắm thì tôi không thể làm nghệ sĩ, không thể ca hát cùng đóng phim, anh có thể
làm gì được tôi?”
Mái tóc đen dài theo động tác quật cường của nàng mà nhẹ nhàng lay động, che
hết một nửa gương mặt xinh đẹp của nàng, lại tăng thêm vài phần quyến rũ.
Cặp mắt sâu thẳm của Hoắc Thiên Kình vì vậy mà không khỏi ảm đạm, hắn phải
thừa nhận hắn đã mê muội nàng rồi, nhịn không được muốn nếm thử sự ngọt ngào
của nàng một lần nữa, sau ba năm, lần thứ hai chiếm được thân thể của nàng,
hắn đã quyết định muốn nàng! Bất chấp tất cả cũng phải có được nàng!!!
Hắn cúi đầu cười ra tiếng, giống như nghe được một câu chuyện rất buồn cười.
“Thật là có khí khái, không biết Úc lão tiên sinh sau khi nghe được những lời
này của em, có thể hay không bị vẻ cứng cỏi của con gái mình kích động đến rơi
nước mắt đây? Hoặc là bệnh tình liền chuyển biến tốt đẹp?”
Tay hắn khẽ vuốt tóc nàng, sau đó dịu dàng nhìn chiếc cổ mảnh khảnh của nàng,
cảm nhận được động mạch cổ của nàng đập mạnh mẽ.
Ngữ khí lạnh lùng tới mức không gì sánh được!
Úc Noãn Tâm hít một hơi, bỗng giương mắt lên, đôi mắt vô cùng trong trẻo nhìn
thẳng vào mắt hắn, sau một lúc lâu, cố kìm nén sợ hãi trong lòng, gằn từng
tiếng nói:
“Đây là lợi thế thứ ba của anh?”
Hoắc Thiên Kình cười hài lòng, nhẹ nhàng nhéo chiếc mũi nhỏ của nàng, trong
mắt tràn ngập sủng nịch, sau đó, cúi người cho nàng một cái hôn tán thưởng:
“Thực sự là tôi càng ngày càng thích sự thông minh và bình tĩnh của em.”
Úc Noãn Tâm lạnh lùng nhìn hắn, sau đó cười với hắn, cười một cách thật mỉa
mai, thật bất lực…
“Hoắc đại tổng tài cao cao tại thượng lại có thể dùng cách uy hiếp tầm thường
như vậy, thực sự là thật đáng thương…”