Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng – Chương 20: Gặp phải bại hoại – Botruyen

Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Chương 20: Gặp phải bại hoại

Bạch Tiểu Thố biến thành thỏ, vùi ở trong ngực Vũ Văn Tinh ngủ thẳng đến khi
trời sáng. Còn bạn Vương Gia nào đó thì sắc mặt đen như mực, lại có một đêm
mất ngủ.

Còn vì sao tâm tình Vương Gia lại không vui? Là bởi vì có một con thỏ nào đó
không chịu an phận mà vẫn luôn lộn xộn ở trong ngực hắn. Cứ nhích tới nhích
lui chọc cho Vũ Văn Tinh vô cùng khó chịu.

Sau khi Bạch Tiểu Thố biến trở lại hình người, Vũ Văn Tinh giơ tay lên, lấy
chăn cuốn lại thân thể trần truồng của Bạch Tiểu Thố, trực tiếp vứt cả người
và chăn xuống dưới đất.

“Bạch Tiểu Thố, tự mặc quần áo cho tử tế rồi cút ra khỏi phòng cho Bổn vương!”
Trước khi đi, Vũ Văn Tinh vẫn không quên nghiêm khắc hét lên một câu với Bạch
Tiểu Thố.

“Quỷ hẹp hòi!” Bạch Tiểu Thố xoa xoa cái mông bị té đau của mình, rất tức giận
nhìn theo bóng lưng Vũ Văn Tinh đang đi xa mà làm một cái mặt quỷ, sau đó bọc
chăn lăn lên trên giường “đại giác” tiếp tục ngủ.

Hừ, nếu ngươi muốn ta cút ta cứ không cút!

Vì sao Bạch Tiểu Thố có thể càn rỡ như vậy? Còn không phải nghĩ rằng tạm thời
Vũ Văn Tinh sẽ không về phòng sao.

Quả nhiên như Bạch Tiểu Thố nghĩ, Vũ Văn Tinh sau khi rửa mặt xong thì ra khỏi
vương phủ đi làm công vụ luôn. Có khi ba ngày sau vẫn chưa quay trở về vương
phủ , mà Vũ Văn Tinh cũng không nói cho Bạch Tiểu Thố biết.

Bạch Tiểu Thố ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới chịu bò dậy. Tới lúc ăn
cơm trưa, từ lời của hạ nhân vương phủ biết được Vũ Văn Tinh đã ra khỏi cửa.

Có câu nói như thế nào nhỉ ? Trong núi không có hổ thì khỉ xưng vương không
phải sao…

Bạch Tiểu Thố vừa nghe Vũ Văn Tinh không có ở vương phủ liền biết cơ hội của
mình đã đến. Dù sao thì trên danh nghĩa nàng cũng là một vương phi, nếu nàng
muốn ra khỏi vương phủ thì ai dám ngăn cản nàng.

Hơn nữa, Mạc Thanh chắc sẽ theo Vũ Văn Tinh ra ngoài làm việc, quản gia –
người quản lý lớn nhất cũng không ở đây, những hạ nhân kia lại càng không dám
cản nàng rồi.

Ăn cơm trưa xong, Bạch Tiểu Thố với vẻ mặt lười biếng thuận lợi bước ra khỏi
cánh cửa vương phủ.

Ra khỏi cánh cửa này thì nàng không cần phải luôn cố gắng chạy trốn nữa rồi!

Bạch Tiểu Thố vừa đi vừa suy nghĩ về một vấn đề rối rắm.

Nếu như bây giờ không trốn, nàng ở lại trong vương phủ cũng có nhiều chỗ không
tốt, hơn nữa tên Vương Gia biến thái này lại âm dương quái khí như vậy, nói
không chừng ngày nào đó hắn không vui, sẽ phái người lấy cái mạng nhỏ của
mình. . . . . . Nếu như bây giờ nàng quyết định chạy trốn, đến cuối cùng nàng
có thể trốn thoát hay không? Nếu mà bị bắt trở lại lần nữa kết quả của nàng
nhất định sẽ chết rất thảm á!

Aizzz, trốn hay không trốn cũng là một vấn đề, thật ra việc nàng muốn nhất là
ra khỏi cuốn sách bại hoại này , trở lại thế giới hiện thực thôi.

Trên đường cái náo nhiệt, một đám người mãi võ hấp dẫn lực chú ý của Bạch Tiểu
Thố, làm nàng nhanh chóng quên đi vấn đề mình đang rối rắm.

“Oa oa, thật là giỏi!” Bạch Tiểu Thố xem đến say sưa, còn thỉnh thoảng vỗ tay
la hét cổ vũ.

Những động tác đòi hỏi kỹ thật cao này lúc trước nàng chỉ thấy trên TV, hôm
nay được nhìn tận mắt, mới biết được có bao nhiêu rung động a!

Tục ngữ thường nói nơi nào càng nhiều người thì càng dễ xảy ra chuyện.

Đúng là không sai mà, sau khi bọn họ biểu diễn xong, liền cầm đồng la đi thu
tiền.

“Cô nương, cho ít tiền đi!” Một tiểu tử hơn 20 tuổi da ngăm đen đi tới trước
mặt của Bạch Tiểu Thố, không ngại ngùng mà mở miệng.

Bạch Tiểu Thố nghe xong, lập tức sờ soạng trên người của mình một lần, lại
phát hiện trên người mình một phân tiền cũng không có.

Người ta dựa vào biểu diễn để kiếm cơm, dù sao cũng nên cho bọn họ ít tiền
chứ, nhưng trên người nàng một thứ đáng tiền cũng không có, làm sao bây giờ 囧!

“Cái đó. . . . . . Thật xin lỗi, hôm nay ta ra cửa không mang theo tiền, lần
sau ta sẽ trả cho huynh được không?” Ngượng ngùng cười với tiểu huynh đệ kia
một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Tiểu Thố chán nản nhăn thành một đoàn.

Không được, về sau nàng nhất định phải tìm cái tên Vương Gia biến thái kia đòi
tiền tùy thân mới được!

“Ha ha, ra bên ngoài có nhiều lúc gặp phải khó khăn, cô nương không cần phải
để ý!” Tiểu tử ngượng ngùng cúi đầu nói xong, liền đi tới trước mặt người xem
kế tiếp muốn thu tiền.

Vị cô nương này thật là đẹp a, hắn hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, còn
chưa có gặp qua cô nương nào đẹp như thế đâu.

Tiểu tử kia nói như vậy càng làm cho Bạch Tiểu Thố cảm thấy quẫn bách, chu cái
miệng nhỏ nhắn lên, bộ dáng kia xinh đẹp động lòng người, đưa tới vài tên công
tử nhà giàu nhìn chăm chú.

“Ta trả tiền dùm cho vị cô nương này!” Đột nhiên, một thỏi vàng óng được ném
vào trong đồng la của tiểu huynh đệ kia. Theo âm thanh thanh thúy này vang
lên, một công tử mặc áo trắng, tay cầm quạt giấy liền đứng trước mặt của Bạch
Tiểu Thố, cặp mắt kia tràn đầy tà tứ.

Hắn đứng ở một bên nhìn cô nương này đã lâu rồi, da thịt thì mềm mịn, hơn nữa
đôi mắt to tròn kia như biết nói, thật là muốn câu hồn người khác mà.

Nếu có thể đoạt nàng làm tiểu thiếp phòng thứ mười của hắn, mỗi ngày của hắn
chắc chắn sẽ triền miên trong nhuyễn ngọc ôn hương a!

“Cám ơn huynh!” Bạch Tiểu Thố nháy nháy mắt nhìn một công tử tốt bụng đột
nhiên xuất hiện, quyệt cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu cười nói, ” hôm nay ta ra
cửa không mang tiền, huynh nói cho ta biết tên trước, hôm nào ta sẽ trả tiền
lại cho huynh!”

Bạch Tiểu Thố không thích thiếu tiền người lạ, vì vậy mới nói như vậy, lại
không biết lời này của nàng lại bị người có tâm lợi dụng.

“Chỉ là một thỏi vàng mà thôi, cô nương cần gì khách khí với tại hạ!” Bạch y
công tử tự cho là phong lưu phe phẩy quạt giấy, sắc mặt xấu xí cười xấu xa với
Tiểu Bạch Thố, “Chúng ta bèo nước gặp nhau cũng coi như là duyên phận. Nếu cô
nương không ngại thì đến hàn xá của tại hạ ngồi chơi, chúng ta kết giao làm
bằng hữu được không?”

“Được thôi, nhà của huynh ở đâu?” Bạch Tiểu Thố một chút đề phòng người khác
cũng không có, rất sảng khoái mà đáp ứng.

“Cô nương thật sự rất sảng khoái, tại hạ nhất định phải kết giao bằng hữu với
cô nương!” Bạch y công tử bộp một tiếng thu hồi quạt giấy, âm thầm nháy mắt
gọi gia đinh coi chừng Bạch Tiểu Thố, để cho nàng không có cơ hội chạy trốn.

Bạch Tiểu Thố không có một người bạn nào ở đây, nàng chỉ muốn kết giao bằng
hữu thôi, làm sao ngờ tới mình sẽ là nguyên nhân tạo ra một hồi thiên hạ đại
loạn chứ.

“Cô nương, cô nương, người đừng đi với vị công tử này, vị công tử này không
phải người tốt đâu!” Tiểu tử biểu diễn mãi võ tinh mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thố
đi cùng với người đã trắng trợn cướp đoạt sư muội hắn vào hai ngày trước. Hắn
lập tức đuổi theo, lớn tiếng nhắc nhở.

Cái tên xấu xa kia, lúc này lại nhìn trúng vị cô nương xinh đẹp này. Thật là
hèn hạ, xấu xa mà!

“Chuyện này liên quan gì tới ngươi, ngươi không lo mãi võ kiếm sống, lại dám
mắng chửi công tử nhà ta, có phải ngươi chán sống rồi hay không hả ?” Đám gia
đinh lập tức giở thói ngang ngược càn rỡ tiến lên bắt tiểu huynh đệ kia lại.

“Này, tại sao người của ngươi có thể đánh người lung tung hả?” Bạch Tiểu Thố
không nhìn nổi nữa, muốn chạy tới cứu người, lại bị bạch y công tử đó nắm chặt
ống tay áo.

“Cô nương, người kia là người xấu, chúng ta không cần để ý tới hắn!” Hắn cố ý
giữ chặt ống tay áo của Bạch Tiểu Thố, trong miệng từ từ nói ra những lời lẽ
đầy thâm ý “Tại hạ muốn nhanh chóng kết giao bằng hữu với cô nương, chúng ta
đi nhanh đi!”

Cái tên khốn kiếp này, sao dám phá hư chuyện tốt của hắn chứ!

“Ngươi buông tay ra, ta không muốn đi tới nhà của ngươi!” Bạch Tiểu Thố vô
cùng tức giận, dùng sức thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, muốn chạy tới chỗ tiểu
huynh đệ bị đánh.

Nhưng động tác của tên bạch y đó nhanh hơn Bạch Tiểu Thố nhiều, đuổi theo bắt
được Bạch Tiểu Thố chỉ trong nháy mắt, vác nàng ở trên vai của hắn.

“Tiểu mỹ nhân, ngoan ngoãn đi theo bản công tử đi, ở chỗ ta không thiếu những
kẻ khỏe mạnh hơn tên tiểu tử kia đâu, ha ha. . . . . .”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.